Vạn Nhân đang suy nghĩ điều gì, Thuỷ Căn cũng lười chẳng buồn đoán, giờ phút này toàn bộ sự chú ý của cậu đều đặt cả trên mặt sông rồi.
Một đống xác chết nổi lên, nhưng không thấy bóng dáng Thiệu. Nước sông không ngừng dâng lên, càng lúc càng xiết, xuồng cao su lắc lư dữ dội trên mặt nước.
Quảng Thắng có nóng ruột nói: “Nhanh lên! Để quay lại tìm sau! Không thì lát nữa nước dâng lên, khéo nhấn chìm cả lũ bây giờ…”
Chưa nói dứt lời, xuồng cao su đã bắt đầu lao vùn vụt về phía trước, vách núi vĩ đại đã bị nước ngập đầy, mặt nước đổ về một hướng, nơi sâu nhất trong hang đá dường như có thứ gì đó đang hút nước sông về, người ngồi trên xuồng cao su tiến vào dòng nước xiết đáng sợ, lao xuống nơi sâu nhất trong hang đá cùng với những tiếng la hét kinh hoàng.
Khi tới nơi tận cùng hang đá, họ mới phát hiện ra phía dưới là vực sâu muôn trượng, còn trước mặt lại là một vách đá bị mài nhẵn. Chẳng biết dưới chân vách đá có khảm khoáng thạch gì, mà chiếu rọi một vầng sáng rực rỡ lóa mắt nổi bật giữa những gợn sóng nước, sáng bừng cả vách đá, và trên đó, dường như chạm trổ những hoa văn gì đó.
Ngay khi bọn họ lao xuống, Thuỷ Căn đang sợ hãi la hét thì tự dưng lại cảm thấy hoa văn trên vách đá chuyển động. Thật ra thì không phải những hoa văn chuyển động, mà là vì tốc độ rơi của họ quá nhanh, trong khi những hoa văn lại nối liền với nhau, nên nhìn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguc-quy/521278/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.