Đám người Diệp Ngưng Hoan vào Uyển Thành, con thứ Lư Tùng Vương Sở Chính Địch phòng giữ nơi này, nghe nói trắc phi dẫn Diệp Ngưng Hoan đến đây, liền phái vợ mình Mạc thị sang đây hầu hạ. Diệp Ngưng Hoan tâm tình không tốt, còn phải miễn cưỡng xã giao, rất phiền não.
Ngồi trong Nghi Phương Trai chọn lụa Hoa, chưởng quầy ở đây chính là nô tài vương phủ, tiếp đón cực kỳ nhiệt tình: mời ra hậu viện đông các, dâng trà mới, cũng cầm mấy kiểu hoa văn mới nhất ra cho Diệp Ngưng Hoan chọn.
Lụa Hoa tinh xảo vô cùng, tơ tằm mẫu đơn đan ngọc cũng có, kiểu lau sậy cũng có, còn có kiểu nút thắt củ ấu bát giác tinh chế, may bên ngoài áo rất khác lạ. Lụa tơ tằm mềm mại, còn trải qua tẩm hương liệu được xử lý đặc biệt, vừa không sợ sâu mọt lại sáng rõ thấm hương.
Diệp Ngưng Hoan nhìn lụa Hoa mà ngẩn người, căn bản không còn hăng say để lựa chọn, nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân nặng nề, nàng vừa nhấc mắt, phát hiện không biết khi nào thì mấy người Đông Anh cũng không còn. Nhất thời không rõ, tiếng đập cửa bên ngoài vang lên, kèm thêm tiếng nói trầm thấp đặc thù của Vân Tê Lam: “Phu nhân, đưa cho người xem chút kiểu hoa văn mới.”
Diệp Ngưng Hoan thầm hừ một tiếng, nói: “Vào đi.”
Vân Tê Lam đang cầm một cái khay lụa Hoa tiến vào, thấy dáng vẻ miễn cưỡng của Diệp Ngưng Hoan, cười nói: “Nếu thấy những thứ này không đẹp thì cho chưởng quầy lại lấy thêm nữa. Tiểu Vân Cư đã sửa sang
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngung-hoan-truc-hoan-ky/1827232/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.