“Anh... Anh có yêu em hay không?!”
Một lời thốt ra “Không...”
Nhưng anh sẽ không phụ em, vì anh... nợ em cả một kiếp thanh xuân. Nợ em những đêm đau lòng không thành tiếng... Nợ em cả đời yêu thương, bao bọc...
Ngày x tháng x năm x...
(*) Đây là tác giả giấu ngày tháng và lược bỏ chi tiết để cho truyện được hồi hộp!! Có thể nói đây là mồi nhử aaa
“Cô ấy... thế nào rồi?”
“Anh đuổi theo Cát Lam đã lìa đời của anh đi, bây giờ giả bộ tiểu bạch thỏ đau lòng khóc lóc gì chứ? A ~ tôi phỉ nhổ! Anh tưởng tôi sợ gia thế cha mẹ anh sao? Cô ấy chịu bao đau thương vì anh, còn từng bị làm nhục khi anh bỏ rơi cô ấy... anh... đồ không có liêm sỉ!!!”
Anh lặng lẽ châm điếu thuốc, bầu trời bên ngoài hắt vào một mảnh u tối... cô độc đáng sợ. Sau đó quay lại nhìn (giấu tên) nói:
“Khi cô ấy tỉnh lại, nhắn rằng... không có kẻ nào dám làm nhục cô ấy ở đất của tôi... bất quá chỉ là... tôi không khống chế được dục vọng của bản thân!!!”
------------------------------------------------
Cô nào dám nói với anh, vì anh... cô không còn trong sạch.
Vì ai cô nhơ nhuốc nhuốm màu bụi, khói đời... lạnh lẽo câu hỏi ' vì ai? ' không lời đáp.
Cô cô đơn giữa nơi này, không ai cho cô bờ vai nghỉ chân lúc mệt mỏi... Điềm Điềm chắc cũng đang đau khổ như cô, bất lực khi tình yêu không đi đúng hướng... ' Lực bất tòng tâm! '
Cô gội sạch bản thân dưới làn nước xối xả vòi hoa sen, nhưng vẫn nhơ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguoc-thuong/549314/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.