Nghe có vẻ cực kỳ giống đùa.
Mãi tới khi tôi đứng trước căn biệt thự ba tầng nhà họ.
Không phải chứ, mấy người làm thật đấy à?
Một quý bà ăn mặc giàu sang nói với tôi, trước đó không lâu, con trai bà ấy gặp tai nạn xe cộ. Tuy rằng giữ được mạng nhưng về sau chỉ có thể ngồi xe lăn.
Cứ vậy, có không ít người ngoài sáng trong tối trào phúng móc mỉa, bà ấy đang cần một người mắng chửi lui hết mọi người giống như tôi.
Tôi vừa có bằng cấp còn biết mắng chửi người, quả thực là máy chiến đấu trời ban, không phải, con dâu trời ban.
Nghe thì có vẻ thái quá, nhưng trong thái quá lại lộ ra vài phần hợp lý.
Tôi do dự: “Dù sao kết hôn cũng là việc lớn...”
“Mười triệu tệ.”
“Nếu không, tôi có thể gặp anh nhà trước được không?”
“Một tháng mười triệu tệ.”
“Vâng ạ, mẹ.”
Một tháng mười triệu tệ, đối phương là con cóc ghẻ thì tôi cũng chịu được.
Đương nhiên, Trình Chính không phải cóc ghẻ, thậm chí còn đẹp trai hơn mấy hotboy mạng mà tôi thường xem.
Quan trọng nhất là ngay lúc đó Trình Chính ngồi ở trên xe lăn, rõ ràng dịu dàng ấm áp, vậy mà vẫn có vài người đến trào phúng nói móc anh ấy.
Tôi vốn dĩ không hiểu, rõ ràng nhà giàu quyền to như vậy, không nể mặt tăng cũng phải nể mặt Phật, sao lại bắt nạt người ta thế; mãi khi nhìn thấy Trình Cái – anh trai Trình Chính đứng ở ngay trung tâm được mọi người vây quanh, tôi lập tức hiểu ra.
Nước nhà giàu sâu thật.
Sắc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguoi-chong-giau-co-nhu-nhuoc-cua-toi/2697509/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.