Sự thật chứng minh cơm không thể ăn bậy, lời không thể nói bừa.
Nửa tháng sau khi tôi trêu chọc Trình Chính là vợ chồng phá sản, nhà họ Trình đột nhiên gặp nguy cơ lớn chưa từng có.
Theo lý mà nói gia tộc gốc rễ sâu như nhà họ vốn không nên sụp đổ. Ai biết tại sao tài sản đột nhiên bị thu hẹp, chuỗi tài chính hoàn toàn đứt gãy chứ?
Cho dù tôi không hiểu chuyện làm ăn, cũng cảm nhận được có chỗ kỳ lạ.
Mãi tới khi Trình Chính nói cho tôi biết nhà họ Trình phá sản, sợ không thể tiếp tục cung cấp nuôi dưỡng anh ấy.
Trong lòng tôi thoáng động.
Chứ không phải Trình Cái tự chỉ đạo, tự diễn vở kịch này vì vứt bỏ em trai à?
“Tôi không muốn em liên lụy. Nếu em muốn, lúc nào chúng ta cũng có thể ly hôn.”
Khi Trình Chính nói lời này, nhìn có vẻ nhẹ nhàng thoải mái, nhưng một mình anh ngồi ở đó, yếu ớt đáng thương hơn bất cứ ai.
“Sao được chứ? Anh đừng nghĩ nhiều.”
Tôi giơ tay ôm lấy anh ấy, một lòng đắm chìm trong sự đau lòng vì anh ấy bị người nhà vứt bỏ, hoàn toàn bỏ qua vẻ u tối lướt qua trong mắt Trình Chính.
Tôi đưa Trình Chính về nhà mình ở quê.
Nhà của tôi tuy nhỏ, song cũng đầy đủ. Trình Chính đẩy xe lăn đi dạo quanh sân, trong mắt đều là vẻ mới lạ.
“Thế nào, không tồi chứ?”
“Đây đều là tôi thiết kế.”
Tôi đẩy Trình Chính cho anh ấy triển lãm, vừa đi vừa giải thích:
“Sau khi cãi nhau với người trong nhà, tôi dọn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguoi-chong-giau-co-nhu-nhuoc-cua-toi/2697512/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.