Còn chưa đến gần lầu treo, Lăng Trường Dạ bọn họ đã nghe thấy tiếng kêu tan nát cõi lòng của Lưu Phúc.
Anh ta tỉnh, tiếng kêu này không biết là bởi vì ngứa hay là bởi vì đau, rất có thể là vừa ngứa vừa đau.
Trong tiếng kêu thảm thiết xen lẫn tiếng khóc thất thần bi thương của người phụ nữ, nhà sàn bị đau khổ thẩm thấu, lung lay sắp đổ.
Ba người bọn họ tới đúng lúc, vừa đến đã bị vợ Lưu Phúc coi như cọng rơm cứu mạng, chị ta khóc hô: "Cứu mạng với, bác sĩ ơi, van cầu các anh cứu lấy chồng tôi với!"
Cửa sổ mở ra, trong phòng vẫn là một mùi máu tanh nồng đậm, sàn nhà hiển nhiên đã được người phụ nữ lau qua, sàn nhà sạch sẽ không thể thay đổi tình trạng nôn mửa của căn phòng này, người máu trên giường không có da kêu thảm thiết, ga trải giường bị máu tươi thấm ướt, đã không thấy rõ màu sắc hoa văn ban đầu, bên trên còn có thứ gì đó dính dính.
"Xin các anh hãy cứu lấy chồng tôi." Người phụ nữ ngồi trên sàn nhà khóc tuyệt vọng.
Lăng Trường Dạ nói: "Chúng tôi có thể cứu anh ta, chỉ xem chị có phối hợp hay không."
"Phối hợp! Tôi nhất định phối hợp!" Người phụ nữ thực sự hết cách rồi, "Chỉ cần có thể cứu chồng tôi, làm cái gì cũng được!"
Lăng Trường Dạ đi tới bên cạnh Lưu Phúc, trong tiếng kêu gào tan nát cõi lòng của anh ta, lại dùng băng vải quấn chặt anh ta. Bọn họ đã thử qua trên người Tô Mậu, trên người không có da, đây
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguoi-nhat-xac-trong-game-vo-han/2774510/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.