Hoàng hôn, Yên Chi không được ăn nhân thịt trong bánh xèo buổi sáng, nhưng vẫn giận đến no tới giờ.
Nàng ngủ một giấc dài, đẩy cửa phòng ra, nhìn xuống phía dưới, lại thấy mấy nha hoàn trong lầu trang điểm xinh đẹp tụ lại một chỗ, người đứng giữa đám đông khoa tay múa chân nước miếng tung bay nhìn rất quen.
“Cuối cùng bọn họ…”, người này bày ra vẻ mặt thương cảm, “Đều chết hết”.
Mấy cô gái đang vây xung quanh lập tức òa ra khóc lóc, bao nhiêu son phấn đều trôi hết. Tú bà ngồi đằng sau nghiêng cái đầu cắm đầy hoa, giơ khăn tay lụa lau nước mắt nước mũi, nghẹn ngào nói: “Tiểu, Tiểu Kỷ… Sách đó con mua ở đâu vậy?”.
Hai con mắt Tiểu Kỷ đảo lòng vòng, cười nói: “Ách, thật ra thì… Đây là chuyện tình của cha mẹ ta”.
Tất cả các cô gái trong sảnh đều ngẩn người, ánh mắt thương hại sóng sánh nước nhìn sang Tiểu Kỷ. Còn cô nàng Tiểu Kỷ vừa ba hoa kể chuyện kia thì làm bộ ôm cột ra vẻ buồn bã, hai vai run run như đang nức nở.
Cha mẹ cô là ai cô còn không biết, đành đạo một bộ phim Hàn chế lại thành chuyện tình của bọn họ, cũng coi như là có hiếu rồi. Cô ngẩng đầu lên, trong mắt đã mông lung đầy nước.
Cũng may, không có ai phát hiện ra, cô nói cha mẹ cô đều chết như thế, vậy thì cô chui ra từ đâu? …
Hiệu ứng của chuyện tình bi kịch lần này kéo dài mãi đến khi mặt trời lặn, Vong Ưu lâu mới mở cửa.
Yên Chi ngồi trước gương đồng, cẩn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nguyen-ky-nguyen-nhan/2088617/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.