Ai cũng biết không thể mua một chiếc kẹo lẻ được, cho nên túi kẹo trái cây kia chỉ có một viên phát huy được công dụng thật sự của nó, chỗ còn lại vào miệng mấy bạn nam ngồi xung quanh Nguyên Dã hết.
Đương nhiên là do anh chủ động chia cho bọn họ, chia xong thì trở về chỗ ngồi làm đề.
Hứa Thụ Châu ngồi bàn trên bóc một viên kẹo rồi bỏ vào miệng nhai cồm cộp như bò nhai sáp, càng nghĩ càng thấy lạ, bèn quay đầu hỏi: “Ý mày là gì, phát kẹo cưới à?”
Nguyên Dã: “Mày rảnh quá không có việc gì làm hả?”
Đồ Văn Vĩ bóc một lúc năm viên kẹo, nghe thấy thế thì chen vào: “Nó không có việc gì nhưng mày chắc chắn có.”
Hứa Thụ Châu hưng phấn nhướng mày: “Có gì hot vậy anh Dã?”
Đồ Văn Vĩ hừ lạnh: “Tao nghi thằng này lén yêu đương sau lưng tụi mình.”
Nguyên Dã cười như không cười: “Bớt bịa đặt.”
“Ối, chối ngay rồi kìa.” Hứa Thụ Châu chỉ.
“Chối chứ sao không, không yêu đương thì cũng mập mờ.” Đồ Văn Vĩ khẳng định một cách chắc nịch, mắt liếc nhìn số lượng nữ sinh ít ỏi đến đáng thương trong lớp: “Chắc chắn không phải lớp mình, đâu thấy mày chơi thân với bạn nữ nào trong lớp. Lớp nào thế? Tầng trên hay tầng dưới? Hay lớp bên cạnh? Khai thật đê.”
Hứa Thụ Châu vỗ đùi phụ hoạ: “Đúng đúng! Khai thật đê!”
Nguyên Dã nhìn tờ đề trên bàn không hề dao động chút nào, giải đề mà mặt không chút gợn sóng.
“Đừng bảo là Lâm Tâm Nhuỵ lớp D nha?” Đồ Văn Vĩ tặc lưỡi, “Ở tầng này cô ấy xinh nhất, hồi lớp 10 chả đồn cô ấy tỏ tình với anh Dã nhà mình còn gì, hôm đại hội thể thao còn đưa nước các thứ đồ nữa mà.”
Hứa Thụ Châu gật gù: “Không tồi, ngoại hình cũng xứng đôi, cha già đây đồng ý cuộc hôn nhân này.”
Nguyên Dã giơ tay chống lên thái dương, quyết định không quan t@m đến cuộc trò chuyện vô nghĩa của bọn họ nữa.
Hứa Thụ Châu và gã ngồi cùng bàn với anh kẻ xướng người hoạ, càng nói càng phấn khởi, bắt đầu hú hét không ngừng.
Mấy cô gái ngồi hàng đầu nghe thấy thế bèn ngoái đầu nhìn một cái rồi lại lắc đầu đầy chê bai, thầm nghĩ sao mình phải chung lớp với đàn quái vật này cơ chứ.
Và Nguyên Dã – chú ngựa trắng trầm tĩnh lạc vào đàn quái thú – cuối cùng cũng không nhịn được nữa: “Được rồi, có thời gian buôn chuyện không bằng ngẫm lại xem tại sao môn Toán và Vật lý không được điểm tuyệt đối đi.”
Đồ Văn Vĩ và Hứa Thụ Châu như bị trúng một mũi tên, đồng thời nghẹn lời.
“Điểm tuyệt đối có gì ghê gớm.”
“Giỏi thì lần nào mày cũng được điểm tuyệt đối đê.”
Nguyên Dã bình tĩnh đáp: “Đâu có mấy lần tao không được điểm tối đa đâu?”
Phát ngôn đầy khiêu khích, quả nhiên đón nhận một tràng chửi thề. Tiếng chuông vào lớp cuối cùng cũng vang lên, thầy chủ nhiệm kịp thời mang đến sự yên tĩnh.
Dạy quá giờ là thói quen của các giáo viên Toán, tan học được năm phút rồi nhưng người đàn ông vẫn như bám rễ trên bục giảng, nói liến thoắng không ngừng, không có ý định cho tụi học trò bên dưới được giải phóng.
Tụi con trai nóng nảy chỉ dám giận mà không dám nói, dù sốt ruột cũng chỉ có thể rung đùi dưới bàn hoặc là gãi đầu gãi tai.
Mấy cô gái lớp Xã hội từng nhóm từng nhóm đi ngang qua cửa sổ, tiếng cười trong veo như tiếng chuông gió.
Ánh mắt của tụi con trai không tự chủ mà bay ra ngoài.
Thấy thế, thầy giáo gõ tay lên bảng: “Bên ngoài đẹp thế thì ra ngoài mà xem.”
Đồ Văn Vĩ nói thầm: “Tao cũng muốn thế.”
Hứa Thụ Châu ngồi phía trước khẽ cười khẩy.
Môn tiếp theo của lớp C là Tin học, phải đến phòng học đa phương tiện.
Xuân Tảo đã sớm ôm một xấp tài liệu tin học đến phòng máy tính để giữ chỗ – trong đó bao gồm cả chỗ cho Đồng Việt đang bận đi WC.
Cho nên khi cô gái xuất hiện từ phía sau khung cửa sổ giữa lớp, Nguyên Dã đã để ý đến cô gần như ngay lập tức.
Thấy đuôi ngựa của cô khẽ lắc lư, bước đi nhẹ nhàng, dường như tâm trạng rất tốt, anh mới cụp mắt xuống.
***
Viên kẹo của Nguyên Dã thật sự có ma lực, ít nhất trong vài ngày tiếp theo, Xuân Tảo không còn bị bao trùm bởi tâm trạng ủ rũ nữa.
Những lời dong dài về kỳ thi tháng của Xuân Sơ Trân cũng bị cô bỏ ngoài tai, mẹ nói việc của mẹ, Xuân Tảo làm việc của mình, tự động lọc bỏ.
Có lẽ nhận ra con gái không để tâm, h@m muốn kiểm soát của mình không được thỏa mãn, Xuân Sơ Trân bèn chuyển mũi nhọn, nhắm vào chàng trai gương mẫu cùng nhà. Một buổi sáng nọ, lúc Nguyên Dã đang khoác ba lô lên vai chuẩn bị ra ngoài thì vô cớ bị bà Xuân gọi lại, nhiệt tình hỏi han về điểm thi tháng.
Nguyên Dã dừng lại, liếc nhìn Xuân Tảo bằng ánh mắt khó hiểu.
Cô gái đang cúi đầu ăn bánh sandwich không có biểu hiện gì, chỉ có vành tai là đỏ như hạt lựu.
Vậy thì chỉ có thể tự do phát huy thôi.
Anh thấp giọng nói ra tổng điểm.
Dù đã phần nào biết về trình độ của anh nhưng Xuân Sơ Trân vẫn choáng vì số điểm cao ngoài sức tưởng tượng, lại hỏi: “Cháu giỏi Toán Olympic như thế, chắc môn Toán thi cũng tốt lắm nhỉ.”
Nguyên Dã trả lời: “Cũng tạm ạ.”
Xuân Sơ Trân: “Được bao nhiêu điểm vậy?”
Vốn định báo thấp hơn hai ba điểm, cuối cùng vẫn trả lời thật: “150 ạ.”
Xuân Sơ Trân trợn mắt: “Điểm tối đa á?”
Nguyên Dã gật đầu, lại nhìn Xuân Tảo.
Dường như cô gái đã bình thường trở lại, cô đang nhấp ngụm sữa đậu nành, hàng mi không hề rung động.
“Ôi thằng bé này học thế nào thế cháu?” Xuân Sơ Trân đầy nghi hoặc: “Hay là cháu kèm con bé Xuân Tảo giúp dì với, con bé kém nhất môn Toán luôn ấy.”
Nguyên Dã đáp: “Được ạ.”
Lại cảm thấy kỳ lạ: “Nhưng Xuân Tảo thi không tốt sao dì?”
Xuân Sơ Trân thở dài lo lắng: “Kém xa cháu, Toán chỉ được hơn 130 điểm một chút, mãi không thấy đột phá.”
“Có lẽ dì không rõ…” Nguyên Dã bình tĩnh nhìn bà: “Thi đại học khối Tự nhiên và khối Xã hội thi cùng một đề, tất nhiên các bạn khối Xã hội sẽ bị thiệt hơn một chút, điểm của cô ấy thế này là cao rồi đấy ạ.”
Xuân Sơ Trân không ngờ anh sẽ đứng về phía đối lập, nhất thời ngẩn người: “Dì biết mà, nhưng vẫn còn không gian để tiến bộ chứ.”
Chàng trai khẽ nhíu mày dường như không đồng tình cho lắm, song lại mỉm cười: “Vậy cũng không nên dùng từ “kém xa” đâu ạ, nếu nói như thế thì môn Văn và môn tiếng Anh của cháu cũng kém xa Xuân Tảo.”
“Nếu rảnh cháu cũng muốn cô ấy dạy kèm cho cháu.”
“Cơ mà…” Anh chuyển giọng: “Ngày nào cô ấy cũng ở trong phòng học, hình như không có thời gian chia sẻ kinh nghiệm thì phải?”
Nói xong, Nguyên Dã nói thêm câu “Thôi cháu xin phép” rồi ra khỏi nhà.
Chỉ còn lại Xuân Sơ Trân đứng ngẩn người tại chỗ.
Tốc độ nói của chàng trai cực nhanh, phát âm rõ ràng lại có nhịp điệu, giống như đang đánh máy với tần suất cao khiến người phụ nữ không theo kịp, bà bối rối quay đầu nhìn con gái: “Cậu ta có ý gì thế, không muốn giúp đỡ sao?”
Xuân Tảo sợ mình phì cười phun hết sữa đậu nành vào cốc, bèn vội vàng đưa ly thủy tinh ra xa khỏi miệng, nhíu mày giả vờ nghiêm túc: “Chắc là vậy.”
Xuân Sơ Trân nhìn lên trời nghẹn họng hai giây rồi vứt giẻ lau trong tay lên bàn: “Kiêu căng gì chứ, đứng đầu có gì ghê gớm.”
Xuân Tảo chỉ biết cười theo: “Mẹ thông cảm cho người ta đi, học sinh giỏi mà.”
Xuân Sơ Trân chống tay lên hông, vẫn còn tưng tức: “Con có như vậy đâu.”
Xuân Tảo thầm nghĩ: Giờ mẹ mới công nhận con học giỏi hả?
***
Thu dọn sách vở xong, Xuân Tảo nắm quai cặp, tung tăng đi xuống cầu thang. Mặc dù không hay nhưng thỉnh thoảng nhìn mẹ bị bẽ mặt, cô vui lắm.
Bước ra khỏi cổng khu chung cư, cô nhìn thấy Nguyên Dã.
Chàng trai đứng thẳng dưới bậc thang, cũng không xem điện thoại, rõ ràng đang đợi ai đó. Khi nhìn thấy cô, anh mỉm cười đầy ẩn ý.
Xuân Tảo ngay lập tức hiểu ra.
Giây phút ấy, cô đơn phương xác định mối quan hệ giữa mình và Nguyên Dã đã được thăng cấp, từ đồng phạm trở thành đồng minh cùng chung chiến tuyến, khi cô lạc lối trong cơn bão giữa đêm, anh sẽ đứng lên làm người cầm lái, dẫn lối con thuyền của bọn họ trôi về phía mặt trời mọc và hòn đảo xanh.
Xuân Tảo chỉ vào mình: “Cậu đang đợi tôi à?”
Nguyên Dã đáp: “Không thì đợi ai?”
Xuân Tảo quay đầu ngẩng mặt lên nhìn khung cửa sổ nhỏ hẹp sau thanh chắn kim loại ở trên cao: “Cũng có thể đang đợi mẹ tôi cầm vũ khí xuống.”
Nguyên Dã cười lớn, giọng điệu không thể tin nổi: “Không đến mức đấy chứ?”
“Đùa thôi,” Xuân Tảo bước xuống bậc thang, chân thành khen ngợi: “Nhưng mà cậu ngầu thật đấy.”
Nguyên Dã tự nhiên đi song song với cô, giữ khoảng cách vừa phải: “Chỉ là… cũng tạm thôi mà?”
Xuân Tảo thầm chê: “Khiêm tốn quá mức chính là kiêu ngạo đấy, cậu không thấy mẹ tôi hoang mang thế nào đâu.”
Đáng để chụp một bức làm kỷ niệm.
Xuân Tảo nhìn anh với ánh mắt ngưỡng mộ: “Hình như cậu không sợ phụ huynh thì phải, lần trước với ba cậu cũng vậy.”
Nguyên Dã nói: “Chúng ta đều là con người, không ai thấp kém hơn ai thì sao phải sợ họ chứ?”
Xuân Tảo liếc nhìn anh: “Chắc khi nào đạt top 1 tôi mới có tâm lý tốt được như cậu.”
Nguyên Dã: “Tại sao top 4 không được?”
Xuân Tảo đột nhiên trợn mắt, mặt dần nóng lên: “Sao cậu biết thứ hạng của tôi?”
Nguyên Dã tự nhiên đáp: “Hai ngày trước tôi có việc đến văn phòng, bàn làm việc của giáo viên chủ nhiệm lớp cậu vừa hay ở ngay bên cạnh thầy chủ nhiệm lớp tôi, bảng xếp hạng kỳ thi tháng của lớp cậu nằm trên bàn nên tôi vô tình nhìn thấy.”
Xuân Tảo: “…”
“Sao vậy?” Nguyên Dã ngạc nhiên vì sự im lặng của cô.
“Tôi không còn xíu riêng tư nào nữa rồi.” Cô lẩm bẩm.
Nguyên Dã một tay cầm túi, giả vờ lấy điện thoại: “Hay bây giờ cho cậu xem file excel trong nhóm chat lớp tôi nhé? Có điểm từng môn của tôi đấy.”
Xuân Tảo che nửa mắt, còn quay mặt sang hướng khác tránh bị ánh hào quang của thần đồng làm chói mắt: “Không cần đâu, cậu đừng k1ch thích người ta nữa.”
Nguyên Dã bật cười, song nhanh chóng nghiêm túc trở lại: “Cơ mà nói thật… cậu có muốn không?”
Xuân Tảo quay lại: “Muốn gì?”
“Kèm học Toán.”
“Không cần đâu.” Xuân Tảo từ chối nhanh như chớp, thở dài một tiếng: “Cậu thật sự nghe lọt lời mẹ tôi hả?”
“Không liên quan đến bà ấy,” chàng trai nhướng mày: “Chỉ là muốn nói, việc học tập chỉ dựa vào mỗi giáo viên thì không được đâu.”
Xuân Tảo lại có quan điểm khác: “Chẳng phải học hành dựa vào bản thân sao?”
Nguyên Dã: “Đúng vậy. Nhưng nói chính xác hơn thì việc học cần dựa vào phương pháp, phương pháp không đúng thì cố gắng thế nào cũng vô ích.”
Xuân Tảo mất vài giây để tiêu hoá lời nói của anh, cô mím môi, trả lời rõ ràng: “Vậy tôi cũng sẽ tìm ra được phương pháp khác thôi.”
Cho dù người ngoài có hiểu hay không thì trên phương diện học tập, cô vẫn có chút tự trọng và kiêu hãnh của mình, như lớp đá granit gồ ghề mà kiên cố, kiên định tin rằng bản thân tiềm ẩn sức mạnh chưa được khai phá, tuyệt đối không dễ dàng đầu hàng và khuất phục.
“Cho dù đó không phải phương pháp tốt nhất,” cô gái khẳng định chắc nịch: “Nhưng chắc chắn sẽ tốt hơn.”
Nguyên Dã nhìn cô, không nói gì.
Từ góc nhìn hơi cao của anh, đường cong nơi gò má cô gái tựa như trăng lưỡi liềm, hàng mi hơi cong lên, giống như lông ngỗng màu vàng nhạt. Rõ ràng chúng là những thứ mượt mà và mềm mại, nhưng kỳ lạ thay, anh lại cảm nhận được một chút kiên định không thể lay chuyển.
Quyết tâm bị mài mòn bởi sự im lặng kéo dài vài giây, Xuân Tảo đột nhiên tỉnh táo, lúc này mới nói lời xin lỗi muộn màng: “Xin lỗi, tôi không cố ý từ chối ý tốt của cậu đâu.”
“Cậu đã giúp tôi rất nhiều rồi… nhưng chuyện này…” cô tạm thời không thể giải thích rõ, mặt lộ vẻ khó khăn: “Phải nói sao đây…”
Không biết nói làm sao, chỉ là… đây là bản chất của cô, đây mới chính là con người cô.
Đương cố gắng giải thích thêm, Nguyên Dã đã nhẹ nhàng ngắt lời cô: “Tôi hiểu mà.”
Hết thảy đều không cần nói ra, Xuân Tảo gật đầu như giã tỏi: “Tôi biết cậu hiểu mà.”
Lời buột miệng vô thức thốt ra khiến Xuân Tảo ngượng ngùng, chàng trai bên cạnh lại hiếm khi không cười.
Trong không khí loãng của buổi sáng, dường như anh đang suy tư điều gì đó.
Yên lặng đi sóng vai nhau vài giây, anh mới cười khẽ rồi xoa mũi.
Phản xạ chậm thế sao, Xuân Tảo nghiêng đầu nhìn anh, ánh mắt tìm tòi.
Anh liếc nhìn cô rất nhanh: “Chỉ là đột nhiên xác nhận được một chuyện.”
Xuân Tảo: “Chuyện gì?”
Anh đưa mắt nhìn về phía biển quảng cáo đằng xa, khoé môi khẽ cong lên: “Ánh mắt của bạn cùng bàn của tôi chắc chắn có vấn đề.”
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.