Trần Thời Vĩ không đợi được câu trả lời đã bị Từ Mạt đột ngột đập mạnh vào lưng.
“Thả em xuống! Em muốn xuống!” – Cô hốt hoảng giục giã.
Từ lúc cô đứng trên bồn hoa cho đến khi ở trên lưng anh, cả người vẫn đang lơ lửng, là anh giữ lấy cô từ đầu đến cuối.
Tưởng rằng cô không thoải mái, Trần Thời Vĩ vội vàng cúi người, đặt cô xuống đất.
Từ Mạt đẩy anh ra, loạng choạng tìm đến thùng rác gần đó, nôn không ngừng.
Trần Thời Vĩ bước nhanh tới, vỗ nhẹ lưng cô, sắc mặt anh nghiêm trọng.
Cô nôn gần năm phút.
Nôn ra toàn là nước, đúng hơn là rượu vừa mới uống vào.
Dạ dày bị thiêu đốt, đau đến mức cô không thể đứng thẳng người.
Trần Thời Vĩ chạy đến cửa hàng tiện lợi cách đó chừng trăm mét, mua nước khoáng về cho cô súc miệng.
Sau khi súc miệng xong Từ Mạt ngồi trên băng ghế, khuôn mặt đờ đẫn, cả người không còn chút sức lực, đến mức không thể thốt ra một lời than đau.
“Em có muốn đi bệnh viện không?” Trần Thời Vĩ lo lắng hỏi.
Đôi mắt Từ Mạt mở to, ánh nhìn hoảng loạn, đầu lắc liên tục như trống lắc, nói: “Không đi! Em không đi đâu!”
“Được rồi, không đi.” Anh cảm nhận được sự kháng cự mạnh mẽ của cô với bệnh viện, thấy sức khỏe cô hiện tại cũng chưa đến mức nghiêm trọng nên không hỏi thêm.
Anh gọi một chiếc xe.
Chỗ họ đang đứng là trung tâm mua sắm sầm uất nhất trong huyện, chiếc xe nhận chuyến chỉ cách họ chưa tới ba trăm mét.
Xe nhanh chóng dừng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nham-so-roi-so-li/3027367/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.