Một mình nàng ở sau núi, để đề phòng bất trắc, Mộc Nhiêu Nhiêu làm một hàng rào đơn giản, nuôi một con chó lớn lông xù và đào một cái bẫy gần sân, nếu may mắn sẽ có những động vật trên rừng tự dâng mình nạp mạng.
Nơi này của giáo Hỗn Luân bốn mùa rõ ràng, mùa xuân gió nhẹ, mùa hạ gió nóng, mùa thu gió mát, còn mùa đông gió rét.
Đầu năm nay khi khai xuân, nàng đã mua rất nhiều hạt giống, vừa học hỏi của những nông dân dưới chân núi, vừa tự mày mò gieo hạt trồng cây.
Giáo Hỗn Luân có trên dưới hơn một trăm giáo đồ, những người luyện võ đều có dạ dày tốt, nếu trong giáo không trồng trọt thêm đồ ăn nhất định không đủ dùng.
Kể cả những cao thủ võ lâm có công phu cao cường đến đâu đi chăng nữa thì cũng có chung những nhu cầu như mọi người, là ăn uống, ngủ nghỉ, đi vệ sinh.
Vậy nên đám giáo đồ phải luân phiên ra ruộng làm việc, cũng không ai biết giống cây là gì, cỏ dại là gì, cả người tràn đầy sức lực nhưng có thể sử dụng được một nửa chỗ đó cũng đã là may mắn. Thu hoạch mỗi năm cũng không quá nhiều.
Về chuyện trồng trọt, trong đầu Mộc Nhiêu Nhiêu chỉ có khái niệm về gieo hạt, bón phân nhưng chưa từng thực hành lần nào, nàng cũng sợ dùng phân tươi tưới cây sẽ làm hỏng hạt giống.
Phải phân chia các loại cây trồng thành nhiều khu vực, bón phân theo những cách khác nhau, nàng tập hợp lại ghi lại quá trình chi tiết vào một quyển sổ nhỏ.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhan-vat-phan-dien-trong-truyen/1221885/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.