Lòng bàn tay Phó Nhiễm vẫn còn đặt trên sống lưng Minh Thành Hữu, chạm vào lớp vải áo vest chất lượng cao. Xem ra là cô lo lắng nhiều rồi. Minh Thành Hữu độc mồm độc miệng như vậy, đâu có giống người gặp chuyện gì?
Cô đập mạnh một cái: "Lái xe cho cẩn thận vào!".
Minh Thành Hữu suýt nữa thì nhảy dựng lên, sắc mặt đột ngột thay đổi, có điều không tiện nổi nóng.
Trong khoảng thời gian ấy, điện thoại liên tục vang lên. Phó Nhiễm dè dặt nhìn anh: "Sao anh không nhận máy?".
"Nhận rồi thì nói gì? Nói là tôi không lên giường với cô sao?"
Phó Nhiễm cũng đoán ra là Thẩm Ninh gọi tới. Nghe giọng Minh Thành Hữu như vậy, cô dứt khoát quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trở về Y Vân Thủ Phủ, quản gia Tiêu sai người chuẩn bị cơm tối. Phó Nhiễm rửa tay sạch sẽ ngồi xuống trước bàn ăn, Minh Thành Hữu thì lại sải bước đi lên gác.
"Cậu ba, ăn cơm đã chứ ạ?"
Minh Thành Hữu chẳng thèm quay đầu lại, nói với quản gia Tiêu: "Mấy người ăn trước đi, tôi nghỉ ngơi một lát".
Phó Nhiễm bụng đói cồn cào. Bữa trưa ăn chẳng ngon, lúc này nhìn thấy cả một bàn thức ăn dĩ nhiên không thể cưỡng lại được. Quản gia Tiêu đi lên gác không chỉ một lần, Phó Nhiễm lên tầng hai, đúng lúc gặp bà ấy đang đứng đực ngoài cửa phòng. "Anh ấy vẫn không ăn tối sao?"
"Tôi gọi mấy tiếng rồi, cậu ba vẫn không có động tĩnh gì."
"Bà đi xuống trước đi, khi nào anh ấy đói bụng sẽ tự ra."
Đâu còn là đứa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhat-niem/2528502/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.