Phó Nhiễm nghe thấy thanh âm trong điện thoại, lập tức mở mắt ra.
Cô tròn xoe mắt, quay người nhìn chằm chằm Minh Thành Hữu còn chưa tỉnh hẳn.
Người đàn ông nhíu mày. Chẳng biết Huống Dịch này lên cơn thần kinh gì. Anh khẽ nhắm mắt lại, tùy ý vắt ngang cánh tay, bỗng cơ thể mềm mại của người con gái lấp đầy vòng tay.
Phó Nhiễm quát khẽ bên tai anh: "Buông tôi ra!".
Huống Dịch càng cười xảo trá.
Minh Thành Hữu hạ thấp giọng, chửi: "Chết đi, sáng ngày ra rảnh rang kiếm chuyện".
"Này, anh mau mở ti vi ra xem đi."
Phó Nhiễm rụt cổ lại, dịch sang bên cạnh. Minh Thành Hữu chỉ thấy cảm giác trong lòng cực sướng, dĩ nhiên không chịu buông tay. Tay kia anh cầm điều khiển lên, đầu dính chặt vào cổ Phó Nhiễm, dỏng tai lên nghe mà không ngẩng đầu: "Tin tức gì?".
Huống Dịch còn chưa kịp trả lời, giọng nói quen thuộc đó đã vọng vào tai.
"Lúc anh ấy lên đỉnh, cô chưa được nhìn thấy khuôn mặt lẳng lơ tận cốt tủy của anh ấy đâu..."
Là Thẩm Ninh!
Nét mơ màng trong ánh mắt Minh Thành Hữu tan biến như ánh nắng ló rạng sau mây mù, đôi mắt anh bỗng chốc sáng rõ. Sau khi buông eo Phó Nhiễm ra, anh nhanh chóng ngồi dậy. Hình ảnh rõ ràng là bị quay trộm, hàng tít to đùng của báo giải trí vẫn còn bày ra đó: Minh tam thiếu đắm chìm trong cao trào tình cảm, khiến người đẹp mất hồn mất vía.
"Mẹ kiếp!" Minh Thành Hữu ném mạnh chiếc di động sang bên giường, trong đầu vọng lại tiếng cười sung sướng của
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhat-niem/2528503/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.