Ngày hôm sau, ta cùng Thuần Vương vào cung thỉnh an Hoàng đế cùng Hoàng hậu. Hai người họ an tọa trên cao, nào còn chút dáng vẻ càn rỡ của đêm qua.
Hành lễ xong, mẫu thân kéo ta vào nội điện trò chuyện, còn Thuần Vương thì đi trước một bước đến cung của Thái hậu.
"Viên phòng chưa?"
Vừa vào phòng, mẫu thân lập tức cho thị nữ lui xuống, sau đó nhìn ta hỏi. Ta cúi đầu, khẽ lắc, nước mắt không kìm được lại vờn quanh hốc mắt.
"Hắn cố ý."
Sắc mặt mẫu thân cũng trở nên khó coi, đôi mắt phượng bỗng trở nên lạnh lùng, hoàn toàn khác hẳn vẻ ôn nhu thường ngày.
"Ý người là... Bệ hạ không hề say?"
"Ha ha." Mẫu thân lạnh lùng nhếch môi, khóe miệng cong lên nụ cười giễu cợt: "Biên cương uống quen liệt tửu, một chút rượu nhạt Hoàng cung mà có thể say đến bộ dạng này? Con tin sao?"
Ta thở dài một hơi, chỉ cảm thấy kiệt quệ rã rời.
"Đây chính là rắp tâm của Đế vương. Hắn làm sao có thể dung thứ cho mẹ con chúng ta và Thuần Vương hòa thuận như người một nhà? Dù rằng đệ đệ tuổi còn nhỏ, hắn vẫn luôn xem như nhi tử mà nuôi dưỡng, xưa nay ăn chơi trác táng lại không có chút căn cơ nào trong triều. Nhưng trong triều thì ta có căn cơ. Nếu mẹ con chúng ta liên thủ cùng hắn, ngai vị này của hắn, há có thể ngồi vững?"
"Hoàng đế từ cổ chí kim đều như vậy, vừa sợ không có người kế vị, vừa sợ kẻ kế vị trưởng thành quá sớm, uy h.i.ế.p đến chính mình."
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhat-sinh-so-ai-hoa-ly/1252883/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.