Nhớ đến trên giá là vô số ngọc khí quý báu, ta sợ hãi đến hồn phi phách tán, vội vàng xoay người định đưa tay đỡ lấy. Trong khoảnh khắc ấy, một trận loảng xoảng vang lên, những món đồ trên giá lung lay mấy cái, nhưng cuối cùng vẫn yên ổn tại chỗ. Mà ta, cũng được một đôi cánh tay mạnh mẽ, gắt gao ôm vào trong lòng.
Đầu óc ta trống rỗng, quay đầu nhìn lại, còn chưa thấy rõ biểu cảm của Thuần vương, đã thấy Phúc An công công nghe tiếng động mà vội vã chạy vào.
Hắn tròn mắt như chuông đồng, ánh mắt liếc nhìn qua ta và Thuần vương, miệng há hốc, sững sờ đúng đó như trời trồng.
Thuần vương vội buông tay, chỉnh lại y phục, nói: "Ngươi đừng hiểu lầm, chúng ta..."
Nhưng không có bàn tay hắn chống đỡ, giá đựng lại bắt đầu đổ xuống. Ta gắng dùng hết sức kéo lại nhưng không giữ nổi, đang lúc tuyệt vọng nghĩ rằng phen này tiêu rồi, trước mặt bỗng xuất hiện một đôi tay có lực, đỡ lấy giá đựng từ chính giữa, dùng sức kéo về phía sau, rốt cuộc cũng cố định lại.
Mà chủ nhân của đôi tay ấy là Thuần vương lại bởi vì động tác này mà khiến ta một lần nữa rơi vào lòng hắn, phần eo bị hông hắn đụng mạnh một cái.
"Nô tài cái gì cũng không nhìn thấy!"
Phúc An công công như chột dạ, xoay người "vèo" một tiếng đã chạy mất dạng.
Thuần vương lui về phía sau, ta cúi người thu dọn lại những rương hòm bị xê dịch, hai người đều cố gắng giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhat-sinh-so-ai-hoa-ly/1252886/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.