Chương 3. Lẻ loi ầm ĩ
Xin chào, tôi tên Asel. Tôi 9 tuổi. Thật ra tên đầy đủ của tôi là Eisella Liendros, nhưng bố và mọi người trong nhà gọi tôi là Asel. Có khi tôi gây rắc rối, họ gọi cả tên dài Eisella Liendros.
Sở thích của tôi là quan sát người khác, còn sở trường là suy luận. Thực ra, ở làng quê này chẳng có gì cần suy luận ghê gớm, nhưng tôi mơ làm thám tử. Mỗi ngày, tôi cố gắng suy luận những chuyện nhỏ nhặt.
Ví dụ nhé, mông chị Haila, người chăm tôi, dính bột mì, mà đầu gối chú Anderson, quản gia, cũng dính đúng loại bột mì đó. Từ mấy chi tiết tẻ nhạt này, tôi biết đêm qua hai người đã đến cối xay. Nhưng tôi không kể mấy suy luận này cho ai. Sau vài lần, tôi nhận ra kể ra thì người ta biến mất.
Như lần trước, chị Amy, người từng chăm tôi như bạn, cứ buồn nôn. Tuần trước, chị còn ăn nấm nướng ngon lành! Rồi chị chải tóc cho tôi mà ngủ gật, đọc truyện cổ tích buổi tối thì tự dưng khóc. Từ những dấu hiệu này, tôi suy ra chị Amy có thai. Sách nói thế mà: có thai thì buồn ngủ, dễ xúc động, và hay nôn. Tôi khoe bố suy luận này, cả nhà náo loạn.
Bố bảo có thai là điều cao quý, nhưng với phụ nữ chưa cưới thì có thể là thảm họa. Cuối cùng, chị Amy cưới anh giao thực phẩm, rời khỏi tôi. Tôi khóc lóc xin chị đừng đi, nhưng chị bảo nhờ tôi mà chị được hạnh phúc, rồi đi mất. Chị từng nói yêu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhung-ten-cuong-cong-noi-dien-khien-toi-khong-the-dang-xuat-khoi-tro-choi/2903090/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.