Sau đó, Matthias tiếp tục tra hỏi. Quê ở đâu? Gia đình thế nào? Làm nghề gì? Tôi toát mồ hôi, cố trả lời cho hợp lý. May mà trước đây tôi từng luyện tập, thuộc lòng mấy câu trả lời. Thấy tôi đáp trôi chảy, Matthias im lặng một lúc, như hết chuyện để hỏi.
“Không tò mò gì về tôi à?”
Gì đây, tán tỉnh sao?
Tôi cũng đâu chịu thua. Tôi lườm gã, nói:
“Lần đầu gặp mà sao anh nói trống không thế.”
Matthias nhìn tôi, ngạc nhiên.
“Vậy anh cũng nói trống không đi.”
“… Không đâu.”
Gặp thoáng qua thôi, việc gì phải gây chú ý để rước họa.
“… Tôi lớn tuổi hơn anh đấy.”
“Vậy à…”
Rồi sao?
Matthias hếch cằm, nhìn tôi kiêu ngạo.
“Gọi tôi là anh đi.”
“….”
Gã này là cái quái gì?
Tôi thà chết còn hơn gọi Matthias là anh. Gã này bị gì thế?
“Không thích à?”
“… Sao thế được.”
Đúng là thời mạt vận. Tôi phải gọi Matthias là anh sao. Tôi cúi đầu, tự ti trào dâng.
“Xưng hô.”
“… Sao thế được, anh.”
Matthias lúc này mới nở nụ cười hài lòng.
“Mặt anh lộ hết cảm xúc rồi.”
“Cảm xúc gì chứ…?”
“Trên mặt viết rõ ‘gã này là đồ khốn’.”
Chắc trong lúc xa cách, Matthias học được thuật đọc tâm.
“Haha, tôi đâu nghĩ thế… anh.”
Matthias khoanh tay sau đầu, nằm dài, nhìn tôi thích thú.
“Anh thú vị đấy.”
“Cái gì cơ?”
“Bảo bị cảm mà giọng chẳng khàn tí nào, thú vị chứ.”
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhung-ten-cuong-cong-noi-dien-khien-toi-khong-the-dang-xuat-khoi-tro-choi/2903098/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.