Tôi lăn lộn trong lều thoải mái, đến tối lấy bánh lúa mạch ra ăn. Matthias đến gần, nói:
“Cho tôi một cái.”
“Sao tôi phải cho?”
“Nhanh, cho một cái.”
“… Không muốn. Anh gửi tôi à?”
“… Bao nhiêu thì được?”
Tôi không đáp, giơ một ngón tay. Matthias nhăn mặt hỏi:
“1 vàng?”
Lắc đầu.
“10 vàng?”
Lắc đầu.
“Không lẽ 100 vàng?”
“Đúng.”
“… Nói thật à?”
Tham khảo, bánh lúa mạch mua ở chợ gần cảng, 10 cái có 50 bạc.
“Có gì không được? Người bán muốn thì bán.”
Gã lục túi, mặt tiu nghỉu.
“Túi tiền rơi mất lúc bơi.”
“Thật đáng tiếc.”
Gã suy nghĩ, giật nút áo, đưa tôi. Nút áo chạm khắc tinh xảo, peridot viền kim cương, nhìn là biết đắt tiền.
“Đủ mua hai cái bánh lúa mạch đấy.”
“Không phải tiền thì tôi không lấy.”
Không phải khoe khoang, tôi thật sự không cần. Nút áo này mang đi bán, lỡ Matthias ra lệnh truy nã người cầm nó thì sao? Lơ ngơ mang đến bọn buôn đồ ăn cắp, tôi bị tóm ngay.
“Chết tiệt.”
Thái độ cứng rắn của tôi khiến Matthias ném nút áo xuống cát, mạnh đến nỗi nó cắm sâu vào cát. Gã tức giận quay đi, vai run lên.
Tức không, đồ khốn?
Bị đối xử thế, bỏ đi luôn thì tốt. Tôi thở dài, nhìn gã lặng lẽ đan cỏ.
“….”
Matthias làm nhà sơ sài, lấy cành cây dài và đá nhọn, buộc bằng dây leo, có lẽ làm lao.
“….”
Gã mặc đồ lót, cầm lao bước vào
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhung-ten-cuong-cong-noi-dien-khien-toi-khong-the-dang-xuat-khoi-tro-choi/2903101/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.