May mắn thay, không nhiều orc đuổi theo chúng tôi đến cùng. Vào rừng, nhiều vật che chắn, dễ ẩn nấp hơn.
“Lên kia đi.”
Liro chỉ một cây cổ thụ chắc hơn 200 năm tuổi. Gần làng orc nên chẳng ai chiếm cây này. Chúng tôi trèo lên, đến cành cao nhất, nín thở. Orc di chuyển hối hả tìm chúng tôi, làm lá rung động qua kẽ hở.
May là chúng không phát hiện. Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Giờ mới nhớ, trái tim thế nào?
“Hạ được chưa?”
Liro gật đầu, giơ túi vải nặng trịch. To hơn trái tim yêu tinh hay orc thường, rõ là của quái vật cấp cao.
“May quá. Lúc bị phát hiện, tôi sợ cậu chưa hạ được.”
“Vào là hạ ngay. Nó ở một mình.”
Dù máu me đầy người, đạt được mục tiêu, Liro vẫn bình thản. Tôi ôm chầm lấy Liro. Cậu ta dễ thương thật. Liro ngạc nhiên, tròn mắt nhìn tôi.
“Cậu làm gì thế…”
“Giỏi lắm, Liro của chúng ta.”
Tự hào, tôi ôm và vỗ về Liro. Cảm giác như có đứa cháu đáng yêu. Với Absilon, cậu ta nhạy cảm, tôi không dám thoải mái thương, cảm giác tội lỗi ngày ấy khiến tôi cứ muốn đổ dồn tình cảm cho Liro.
“Thả, thả ra…”
Mặt Liro đỏ rực, ngượng ngùng. Dễ thương ghê. Tôi cười tươi, thả cậu ta ra.
“Được rồi. Xuống thôi?”
“…Ừ.”
Chúng tôi trèo xuống, đi về phía cờ do đế quốc cắm. Đi một lúc, Liro dừng lại, gọi tôi.
“Chờ chút.”
Liro lấy thêm túi vải từ ba lô, đưa tôi. Tôi ngoan ngoãn nhận. Túi chứa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nhung-ten-cuong-cong-noi-dien-khien-toi-khong-the-dang-xuat-khoi-tro-choi/2903120/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.