Chu Lê treo những bộ quần áo đã được giặt sạch lên ban công, ánh hoàng hôn đã buông xuống nơi chân trời, nắng vàng rực rọi vào lòng bàn tay ướt nước của cô.
“Ê, Tiểu Tiểu, mau mau cho tụi mình xem ảnh cậu chụp đi, đàn anh Triệu Thầm có đẹp trai không? Qua khai giảng lâu như thế rồi mà mình còn chưa được gặp người thật ngoài đời nữa.”
“Đẹp trai! Cực kỳ đẹp trai!” Vương Quyên cười đến híp cả mắt: “Cậu không thấy cái vẻ mất hồn mất vía của Tiểu Tiểu lúc về à.”
Tô Tiểu Tiểu phủ nhận: “Mình mất hồn mất vía hồi nào, đừng nói lung tung.”
Vừa dứt lời, cô bạn đã đỏ mặt.
Chiếc điện thoại có ảnh chụp được các cô gái truyền tay nhau cùng xem, góc phòng của Tiểu Tiểu chứa đựng niềm vui mà cả mùa thu hiu quạnh và ánh hoàng hôn cô đơn bên ngoài cũng không thể xua tan.
“Wow, nhiều anh đẹp trai thế.”
“Đàn anh Triệu Thầm đẹp trai quá! Bên cạnh anh ấy chính là đàn anh Trâu Tự phải không?”
“Mình thích đàn anh Trâu Tự hơn, khi anh ấy cười rộ lên rạng rỡ như ánh mắt trời ý.”
Chu Lê từ ban công đi vào, sự xuất hiện của cô không làm ảnh hưởng đến hứng thú của những người khác, tất cả mọi người đều đã quen với sự trầm lặng ít nói của cô.
Cô lặng lẽ đặt cái chậu về chỗ cũ, rồi lặng lẽ rời đi không một tiếng động.
Khi đi đến dưới lầu ký túc xá, có người gọi cô lại.
“A Lê.”
Vương Bình đứng trước cửa ký túc xá, vẻ mặt chân chất hớn hở
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nong-nhiet-tran-vi-man/2863178/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.