Dư Ba nhẹ nhàng gõ cửa, nhưng thật lâu vẫn không thấy có người đáp lại.
Triệu thị giận dữ liếc mắt nhìn hắn một cái, nói: "Viện trạch lớn như vậy, chàng gõ nhỏ thế, ai có thể nghe thấy?"Dư Ba cười trừ rồi hô một tiếng gọi với vào bên trong: "Có ai ở nhà không?"Một giọng nói trong trẻo vang lên: "Có người gõ cửa, ta đi mở cửa!"Trong viện truyền đến một trận tiếng bước chân dồn dập, chỉ lát sau cửa "Kẽo kẹt" một tiếng rồi mở ra, một cái đầu nhỏ ló ra từ bên trong.Lưu Phương Bình trợn to đôi mắt tròn xoe, tò mò đánh giá người xa lạ trước mắt, lễ phép hỏi một tiếng: "Xin chào, cho hỏi các người tìm ai?"Đậu Đậu chỉ vào Lưu Phương Bình hỏi mẹ: "Mẹ, Thạch Đầu ca ca?"Triệu thị nhìn thằng bé trai xa lạ này, nhẹ nhàng lắc đầu với con trai, nói: "Đậu Đậu, huynh ấy không phải Thạch Đầu ca ca.""Các người tìm Thạch Đầu ca ca sao? Mau mời vào!" Tuy Lưu Phương Bình chưa từng gặp ba người trước mắt nhưng nghe họ quen biết Thạch Đầu ca ca, vậy hẳn là người quen rồi.Dư Ba mỉm cười ôn hòa với bé trai, hỏi: "Ngươi tên là gì? Bao nhiêu tuổi rồi? Ngươi ở nơi này sao?""Ta tên Lưu Phương Bình, sắp bảy tuổi.
Ta sống ở viện bên cạch." Tiểu Thảo tỷ tỷ đã nói tiếp đãi khách đến nhà phải có nhiệt tình và lễ phép, Lưu Phương Bình cũng có thể tự giác làm được điểm này.Sống ở viện bên cạnh, họ Lưu? Lúc mẹ đến phủ thành đưa tiền và lương thực cho hắn đã từng kể với hắn chuyện cả nhà Đại tỷ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nong-vien-tu-cam-lam-tieu-uyen/168569/chuong-296.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.