Từ sư phụ nhìn sắc mặt anh, mỉm cười nhàn nhạt:
“Ứng sinh trong lòng chắc đã có kết luận rồi.”
Ứng Đạc vẫn ngồi trầm ổn dưới ánh sáng ban trưa, tấm cửa kính sát đất phản chiếu một vệt cầu vồng hình nón trên sàn, lướt qua đôi mắt anh. Ánh nhìn sâu và đầy khí phách, đến màu mực trong đồng tử cũng bị ánh sáng xuyên thấu.
“Tôi hiểu rồi, cảm ơn Từ sư phụ.”
Anh nên sớm cưới Quán Kỳ.
Từ sư phụ mỉm cười, uống thêm một ngụm trà:
“Ứng sinh có thể tính trước chuyện con cái. Con của hai người chắc chắn sẽ thông minh, học giỏi và thấu hiểu.”
Sống lưng Ứng Đạc thoáng cứng lại.
Mới vừa có lần đầu tiên với “cô gái nhỏ” thôi, vậy mà đã nói tới chuyện con cái… Dù là người từng trải như anh, vành tai cũng bất giác đỏ lên.
Con của bọn họ…
Từ sư phụ xách chiếc túi vải cũ, trước khi rời đi còn khen:
“Trà này ngon đấy.”
Ứng Đạc vẫn phong độ, dù đối phương chỉ thuận miệng nói, anh cũng dịu giọng đáp:
“Xin chờ một chút, tôi bảo trợ lý và nhà hàng chuẩn bị hai bánh để sư phụ mang về.”
Từ sư phụ chỉ cười.
Trợ lý nhanh chóng mang tới một túi quà, bên trong là hai bánh trà cổ thụ Ông chủ Chương được gói tinh xảo, mỗi bánh trị giá hơn vạn tệ.
Từ sư phụ không khách sáo, mở túi vải, bỏ trà vào như thể chỉ là mấy chục tệ trà vụn, lập tức biến số trà thượng hạng ấy thành thứ chẳng còn giá trị.
Trước khi đi, bà còn để lại một câu đầy ẩn ý:
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nu-hon-cuong-nhiet-mua-ha-cang/2902864/chuong-196.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.