Giữa bầu không khí náo nhiệt của quán bar, Bùi Vân Thâm đang cao hứng uống rượu thì nhìn thấy một người nào đó tay đút túi quần, từ xa ung dung bước tới, rồi dựa hẳn vào sofa, cả người lười biếng nhưng lại toát ra vẻ mãn nguyện.
Bùi Vân Thâm nhìn anh, không nhịn được châm chọc:
"Tôi nói này, đại ca, rượu uống được một nửa, người lại biến mất. Lâu như vậy, làm chuyện gì xấu rồi hả?"
Còn chưa đợi đối phương trả lời, ánh mắt Bùi Vân Thâm đột nhiên lướt qua cổ người đàn ông kia, trông thấy dấu răng ám muội, liền bật thốt:
"Ôi vãi!"
Cả đám người trong khu ghế VIP đồng loạt nhìn sang, mà Cố Tịch chỉ hờ hững liếc lại.
Bùi Vân Thâm nhìn anh, thật sự bội phục:
"Quả nhiên là đi làm chuyện xấu thật. Giỏi, cậu giỏi thật đấy."
Cố Tịch nhếch môi lười biếng, không nói gì.
Bùi Vân Thâm ghé sát lại, hạ giọng hóng hớt:
"Đừng nói là với Chúc tiểu thư kia nhé?"
Anh ta nhìn chằm chằm, lòng đầy tò mò không kìm được.
Không ngờ người kia chỉ hờ hững liếc anh ta một cái, nhàn nhạt hỏi:
"Nhà cậu ở bờ biển à?"
Bùi Vân Thâm cười cười, giơ tay đầu hàng:
"Được rồi, là tôi nhiều chuyện."
Cố Tịch không mấy quan tâm, cười nhạt, đưa tay lấy điếu thuốc trong hộp trên bàn, ngậm vào miệng.
Ngay lập tức, có người định châm lửa cho anh ta, nhưng Cố Tịch chỉ lười biếng phất tay:
"Bỏ đi, tôi cai rồi."
Người kia sửng sốt.
Bùi Vân Thâm cũng nhìn anh ta như nhìn người mắc bệnh:
"Cậu uống nhầm thuốc à?"
Anh ta cảm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nu-hon-hoa-hong-gay-nghien/2705932/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.