Trong hội trường dạ tiệc xa hoa lộng lẫy, giới thương nhân danh giá nâng ly cụng chén, vừa thưởng thức giai điệu cổ điển du dương, vừa trò chuyện vui vẻ.
Chúc Mạn bước qua đám đông đang dõi mắt theo mình, cầm chiếc áo vest tiến về phía Dư Tư Nghiên, khẽ mỉm cười, trên gương mặt mang theo chút áy náy:
"Xin lỗi nhé, anh Tư Nghiên, em vô tình làm bẩn áo vest của anh. Để em cho người giặt sạch rồi trả lại anh nhé."
Dư Tư Nghiên hoàn hồn sau khoảnh khắc kinh ngạc trước vẻ đẹp của cô, dịu dàng mỉm cười:
"Không sao, chỉ là một chiếc áo thôi, anh tự giặt được mà."
Nói rồi, anh đưa tay ra nhận lấy.
Chúc Mạn nhìn anh, chậm rãi đưa áo cho anh. Dư Tư Nghiên siết nhẹ tay cầm áo, ánh mắt ôn hòa đầy ý cười:
"Em rất hợp với màu đỏ đấy."
Chúc Mạn hơi sững lại, liếc nhìn chiếc váy mà ai đó đã chọn cho mình, nhẹ nhàng cười:
"Vậy sao?"
Dư Tư Nghiên mỉm cười gật đầu.
Chúc Mạn cong môi cười, với tay cầm ly rượu bên cạnh, thong thả nhấp một ngụm, vừa uống vừa trò chuyện với Dư Tư Nghiên.
Ánh mắt cô lơ đãng lướt qua một vòng hội trường, rồi dừng lại trên bóng dáng người đàn ông đang trò chuyện với anh trai mình. Nhìn thấy vẻ mặt nhàn nhã, tự tại của anh, đáy mắt cô bỗng dưng dâng lên chút khó chịu.
Trùng hợp thay, ánh mắt của người đàn ông kia cũng vừa khéo quét đến chỗ cô.
Trong không gian tràn ngập ánh sáng rực rỡ, men say lan tỏa, giữa đám đông xa hoa, bốn mắt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nu-hon-hoa-hong-gay-nghien/2705944/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.