Châu Mạt trước đây từng tham gia một bộ phim và bị người ta tố cáo đạo nhái, vay mượn ý tưởng. Bộ phim ấy có đề tài không tệ, nhưng vì chuyện đó mà cô phải hứng chịu làn sóng chỉ trích dữ dội, dù khi ấy cô đã là Ảnh hậu.
Ảnh hậu lại đi đóng phim kiểu đó… suốt mấy tháng liền cô bị chửi rủa không ngớt. Cũng từ lúc đó Châu Mạt nhận ra rằng, danh tiếng còn quan trọng hơn cả độ nổi tiếng.
Sau này, studio của cô bắt đầu siết chặt việc tuyển chọn kịch bản. Tất cả những kịch bản được đưa lên bàn cô đều phải trải qua khâu rà soát cẩn thận, có những bản thậm chí còn truy ngược nguồn gốc tiểu thuyết gốc, cảm hứng sáng tác, mọi thứ đều phải rõ ràng minh bạch mới được phép chuyển đến tay Châu Mạt.
Châu Mạt liếc mắt nhìn Thành Anh, ánh mắt không mang theo trách móc, nhưng ý tứ đã rõ ràng. Cô quay đầu nhìn Đỗ Liên Tây, mỉm cười: “Chuyện này không cần cô Đỗ phải bận tâm.”
Nói xong, Châu Mạt quay người bước vào cổng công ty Vi Lệ.
Phía sau, Đỗ Liên Tây khẽ cười lạnh, buông một câu: “Cũng chỉ có vậy thôi.” Giọng nói mang theo sự kiêu ngạo của một tiểu thư nhà họ Đỗ.
Châu Mạt không dừng bước, đi thẳng vào trong.
Những người khác thấy cô đã vào, vội vã nối bước theo sau.
Người của công ty Vi Lệ chắc hẳn đã nghe được ít nhiều những gì diễn ra bên ngoài. Lúc này thấy Châu Mạt, có mấy người trông rõ vẻ lúng túng. Cô chọn một chiếc ghế ngồi xuống, ánh mắt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nu-phu-hang-ngay-cau-ly-hon/2752123/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.