Châu Toàn rõ ràng là quen biết với Tiêu Chân. Anh đứng dậy, mỉm cười nói: “Vừa làm xong à?”
“Ừ.” Vừa ghi hình xong chương trình ở Hải Thị, Tiêu Chân chỉnh lại cổ áo, ánh mắt lướt nhẹ qua Châu Mạt đang tựa trong lòng Tạ Xiễn.
“Chúc mừng năm mới, thầy Tiêu.” Bắt gặp ánh nhìn của anh, Châu Mạt mỉm cười đáp lời.
Vừa nói xong, vòng eo cô bị siết chặt hơn, cô khẽ nhíu mày, liếc nhìn Tạ Xiễn.
Châu Toàn bước ra khỏi cửa, đến bên xe, cúi người trò chuyện cùng Tiêu Chân. Trong sân không có ai là fan cuồng, nên dù một ngôi sao lớn xuất hiện trước cửa nhà, mọi người cũng không quá ngạc nhiên. Thành Anh chỉ đơn giản là ghen tị vì Tiêu Chân cũng sống ở đây. Châu Toàn hỏi: “Vào nhà ngồi một lát chứ?”
Từ góc độ này, Tiêu Chân có thể nhìn thấy Châu Mạt đang ngẩng đầu nói chuyện với Tạ Xiễn, vhiếc cổ trắng ngần, nụ cười rạng rỡ, trông thật vui vẻ.
Tiêu Chân thu ánh mắt lại, che giấu hết mọi cảm xúc trong đáy mắt. Có những tình cảm vốn dĩ không được phép tồn tại. Anh mỉm cười với Châu Toàn: “Thôi, tôi về luôn.”
Khoảng cách quá gần.
Châu Toàn nhìn thấu ánh mắt của Tiêu Chân.
Anh hơi nhướng mày, không nói gì thêm, chỉ gật đầu: “Về nhé, khi nào rảnh ghé chơi. Chúc mừng năm mới.”
“Ừ, chúc mừng năm mới.” Tiêu Chân gõ nhẹ đầu ngón tay lên lưng ghế.
Tài xế nhận lệnh, khởi động xe. Châu Toàn đứng thẳng dậy, xe từ từ lăn bánh.
Nhìn theo chiếc xe rời đi, Châu Toàn quay người trở lại sân,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nu-phu-hang-ngay-cau-ly-hon/2797616/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.