Trên bàn trà, đồ ăn vẫn còn một nửa chưa ăn hết.
Lon nước uống hết nghiêng ngả đầy đất, TV vẫn đang mở, tiếc là không ai có hứng thú xem bữa tiệc giao thừa nhàm chán này.
Lương Trì kẹp nửa điếu thuốc lá giữa ngón tay, ngồi khoanh chân trên thảm, trong tay cầm một bản hợp đồng có in con dấu “Công ty đĩa độc lập Dương Dật”, cẩn thận đọc từng trang.
Trước anh, bản hợp đồng này đã được ba người chuyền tay đọc qua. Mỗi người đọc xong đều không nói gì.
Hoặc là tâm sự nặng nề, hoặc là mờ mịt mất mát.
Sự im lặng vô tình trở thành giọng chính của căn nhà này. Giống như đứng trước ngã ba số phận, không ai có thể dễ dàng quả quyết nên lựa chọn con đường nào mới đúng nhất.
“Em tỏ thái độ trước.”
Một lúc lâu sau, vẫn là Chu Sùng Nhiên phá vỡ im lặng trước. Với tư cách là đội trưởng hiện tại của Lam Sẫm, anh có trách nhiệm suy nghĩ nhiều hơn cho tương lai của nhóm nhạc.
“Các anh cũng biết, hai ngày trước ở thành phố Minh, giám đốc Vu của Dương Dật đã tới tìm em.”
Chu Sùng Nhiên nói, lại hơi ngồi thẳng người, hai tay đan vào nhau, như thể suy nghĩ kỹ càng mới đưa ra kết luận.
“Đối phương là công ty lớn có nền tảng trong nghề, dù năng lực quảng bá phát hành, hay tính chất chuyên nghiệp của đội ngũ đều rất mạnh. Giám đốc Vu hứa, nếu Lam Sẫm có thể ký hợp đồng, nhất định sẽ giúp nhóm nhạc phát triển hơn nữa, chắc chắn chúng ta cũng có nhiều cơ hội hơn.”
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nui-lua-ngu-tu-chieu-bach-nhuy/2745270/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.