Quay về trường, đúng lúc kết thúc giờ tự học buổi sáng.
Chu Sùng Dục mang bản kiểm điểm Lương Trì viết đến văn phòng chủ nhiệm. Trước khi đi vào còn hơi thấp thỏm, sợ bị nhận ra không phải nét chữ của cậu.
Kết quả chủ nhiệm chỉ nhìn lướt qua, thậm chí không đọc kỹ nội dung đã liên tục xua tay với cậu.
“Được rồi, mau đi học đi.”
Chu Sùng Dục không nói gì, biết điều lui ra ngoài.
Quay lại chỗ ngồi của mình, cuộc sống như bị đẩy về quỹ đạo vốn có. Đi học, đi thi, tự học, mỗi ngày bị bài vở nặng đề ép đi, vòng đi vòng lại.
Học xong tiết cuối cùng buổi chiều, vì ngày mai sẽ tổ chức đại hội thể dục thể thao cho nên lớp mười và lớp mười một tan học sớm, không cần tự học tối nữa.
Để chăm sóc học sinh lớp mười hai và học sinh nội trú, nhà ăn chỉ mở tầng hai ăn dở nhất. Phần lớn các học sinh ùa ra khỏi trường, đến các quán nhỏ hoặc quán ven đường mua cơm mang về ăn.
Chu Sùng Dục không muốn chen chúc, cho nên cố ý ra ngoài muộn hơn mười phút.
Đi xa một chút, tìm được một cửa hàng vắng vẻ ít người, gọi đại một bát bún Vân Nam.
Địa thế quán này khá cao, lúc đến lên dốc. Từ ngã tư đi đến cửa quán cần đi qua một con đường ngoằn ngoèo hình chữ “之”.
Tốc độ lấy đồ ăn coi như nhanh, Chu Sùng Dục xách túi nhựa, chuẩn bị vòng về theo con đường lúc đến. Kết quả vừa ra khỏi cửa quán đã thấy hai nhóm người tụ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nui-lua-ngu-tu-chieu-bach-nhuy/2745276/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.