Chu Sùng Dục tựa trán lên vai Lương Trì một lúc nữa, hơi luyến tiếc đứng thẳng người, ngước mắt nhìn vào đôi mắt sâu xa dịu dàng của đối phương.
Cậu rất ít khi đối mắt với người khác.
Ánh mắt chạm nhau như một con đường tắt để đi sâu vào linh hồn, khiến cậu vô thức cảm thấy sợ hãi, muốn khép mình lại.
Nhưng có lẽ Lương Trì có thể trở thành ngoại lệ của cậu.
Dù cho vẫn bài xích, nhưng Chu Sùng Dục cũng bằng lòng thử. Dù chỉ dám ngẩng đầu nhìn đối phương nửa giây cũng được. Cứ lặng im ở đó, tốt nhất có thể mãi mãi như vậy.
“Tôi…”
Chu Sùng Dục nắm chặt lớp vải bên cạnh quần cộc, vừa nói được nửa chữ thì điện thoại trong túi chợt đổ chuông.
Thật ra vẫn còn rất nhiều điều muốn nói, có “Tôi nhớ anh nhiều lắm”, có “Tôi chỉ muốn ở bên anh”, cũng có “Có lẽ tôi thích anh rồi”.
Nhưng điện thoại vang lên, sự can đảm khó khăn lắm mới gom được lại biến mất không còn tăm hơi. Ngay cả những lời nói muốn thốt ra lại một lần nữa bị chôn vùi trong lòng.
“Nghe điện thoại đi.” Lương Trì hất cằm, giọng chậm rãi ra hiệu cho cậu.
Sau khi Chu Sùng Dục lấy điện thoại trong túi ra, anh xoay người đi đến cây cột bên cạnh, dựa vào đó hút thuốc chờ cậu.
Không lâu sau, Chu Sùng Dục đã cúp điện thoại đi tới, nhíu mày, biểu cảm trông hơi nghiêm túc.
“Sao vậy?” Lương Trì đỡ tay nhìn cậu.
“Là Khương Di.” Chu Sùng Dục nghiêm túc nhớ lại nội dung cuộc trò chuyện vừa rồi, tâm trí
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nui-lua-ngu-tu-chieu-bach-nhuy/2745284/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.