Mấy ngày Tết Trung thu, Chu Sùng Dục và anh trai cùng quay về chỗ cậu.
Cũng chẳng có ai khác, chỉ có gia đình ba người ăn bữa cơm buồn tẻ. Ăn cơm xong không có việc gì, Chu Sùng Nhiên lại dẫn cậu ở thêm hai ngày.
Ngày cuối cùng Khương Di tới, ở lại cửa hàng đĩa nhạc không lâu đã kéo Chu Sùng Dục đi dạo ở khu thương mại bên ngoài.
Cả buổi chiều, Chu Sùng Dục đều thất thần. Không phải luôn nhìn chằm chằm một chỗ thất thần, thì là lấy điện thoại ra nhiều lần xác nhận có tin nhắn mới hay không. Càng không có tâm trạng nghe Khương Di lải nhải về kế hoạch báo thù sau khi thất tình.
Hình như đã nhìn ra cậu không tập trung, Khương Di cố ý bước chậm lại, tìm chiếc ghế dài trong góc ngồi xuống, tỏ vẻ thần bí chọc cánh tay cậu.
“Còn cậu, cậu và cái người cậu kể sao rồi.”
Lúc này mới nghe lọt đối phương nói gì, Chu Sùng Dục im lặng một lúc lâu, tâm trí bất giác nhớ lại buổi tối đầy khói cách đây không lâu.
Dù đã hai, ba ngày trôi qua, nhưng mỗi chi tiết khi đó vẫn in rõ trong ký ức của cậu…
Khói thuốc cay, đau và ngọt ở khóe miệng, môi lưỡi mềm mại của Lương Trì, và… câu nói không rõ ý cuối cùng của anh.
Mỗi lần Chu Sùng Dục nghĩ lại, trong lòng vẫn bối rối xao động hồi lâu.
“Tôi… Hôn anh ấy rồi.” Cúi đầu rụt bàn tay vào tay áo, Chu Sùng Dục cụp mắt, tâm trạng vừa căng thẳng vừa mất mát.
“Hả?” Giọng Khương Di bên cạnh rõ ràng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nui-lua-ngu-tu-chieu-bach-nhuy/2745285/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.