Vé đã mua không thể hoàn trả, cuối cùng Chu Sùng Dục vẫn xem hết màn biểu diễn một cách mất tập trung.
Ánh sáng trong phòng biểu diễn rất tối, ghế cậu mua lại khuất, ngồi trong góc gần như không nhìn thấy mặt người trên sân khấu. Trái lại, Lương Trì muốn phát hiện ra cậu trong hơn trăm khán giả cũng rất khó.
Buổi biểu diễn kéo dài gần hai tiếng, hơn mười bản nhạc, đều mang phong cách nhạc Jazz.
Nhịp điệu nhẹ nhàng lại tản mạn, giai điệu luôn không cố định.
Cho dù không nhìn rõ mặt, Chu Sùng Dục cũng có thể nhận ra đâu là Lương Trì, đâu là Khổng Hạ Di qua dáng người và nhạc cụ. Mỗi lần họ lên sân khấu đều được xếp gần nhau, một người chơi đàn, một người hát chính kiêm kèn Clarinet, tương tác với nhau theo giai điệu chính, như cặp nam nữ chính luôn xứng đôi trong mọi tình huống.
Kết thúc buổi biểu diễn, mọi người tràn ra lối đi hẹp ở hai bên như thủy triều.
Chu Sùng Dục vốn định chờ cuối cùng ít người mới đi, bất đắc dĩ lại bị người phía sau đẩy về phía trước, bị ép hòa vào hàng người chen chúc.
Từ sảnh đi ra chỉ có một con đường, chậm rãi bước xuống cầu thang, đi đến chỗ kiểm tra vé dưới tầng một mới bớt đông, không cần dán sát vào lưng người trước ngực.
Chu Sùng Dục cúi đầu nhìn chằm chằm mũi chân mình, cố gắng đè nén cảm xúc chống đối trong lòng vì đông người.
Thực tế, cậu vẫn chưa nghĩ ra tiếp theo nên đi đâu, mục đích mua vé tới đây xem biểu diễn vốn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nui-lua-ngu-tu-chieu-bach-nhuy/2745286/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.