Cánh cửa kính mờ bị Lương Trì chậm rãi đẩy ra, trong nhà vệ sinh, Chu Sùng Dục đứng nghiêng người, hai tay vòng ra sau lưng cố gắng mở khóa kéo chỉ kéo đến nửa người.
Không mở được khóa kéo sẽ không cởi được váy.
Cậu càng hoảng loạn càng không có cách, khóa kéo như bị hàn chết, không nhúc nhích tí nào.
Trái ngược, dây đeo vai đã hoàn toàn trượt xuống trong lúc cậu giãy giụa, để lộ làn da trơn bóng một cách kín đáo lại giấu giếm, khiến người ta thậm chí không dám nhìn thêm.
Trên mặt đất có nước, cậu để chân trần bước đi loạn xạ, hơi không vững.
Lương Trì vội vàng bước dài đi qua, dùng một tay giữ chặt cánh tay cậu, tay kia đặt lên vai cậu hơi dùng lực để cậu quay lưng về phía mình.
“Đừng nóng vội, đứng im.”
Giọng người đàn ông vững vàng như cây kim trấn biển, chỉ vài chữ ngắn ngủi đã có thể khiến Chu Sùng Dục bình tĩnh lại.
Cố định váy bằng tay, Lương Trì nắm lấy khóa kéo chậm rãi kéo xuống. Ban đầu vẫn hơi rít, sau đó thì mượt, nhanh chóng kéo từ thắt lưng căng thẳng đến tận khe mông.
Vị trí đặc biệt, hai người đều hơi đỏ mặt.
Nhất là Chu Sùng Dục, tai đã khác màu với cơ thể, đỏ đến mức nhỏ máu.
Lương Trì nhẹ nhàng tuột chiếc váy lụa màu xanh lá đậm ra giúp cậu, liếc nhìn tấm lưng mỏng nhưng mượt mà và bờ mông cong vểnh của cậu thanh niên, ngay lập tức hờ hững cụp mắt xuống, nhẹ nhàng nói: “Quay lại.”
Sau khi do dự một lát, mấy giây sau Chu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nui-lua-ngu-tu-chieu-bach-nhuy/2745288/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.