Sau đó Lương Trì tắm nước lạnh mới bình thường lại, tắm rửa sạch sẽ, lại bỏ cái váy kia vào máy giặt, bận rộn hồi lâu đã rất khuya.
Tắm rửa xong, anh tìm một nến thơm hỗ trợ giấc ngủ trong ngăn tủ.
Dựa theo lịch làm việc ban đầu của anh, sau buổi biểu diễn hôm nay, đáng lẽ anh sẽ theo mọi người trong đoàn đến một quận khác ở trong khách sạn khác. Như vậy buổi biểu diễn sáng mai sẽ không cần vội vã, thức dậy ăn sáng xong là có thể bắt đầu làm việc.
Bây giờ anh thay đổi kế hoạch về nhà, nhất định phải dậy sớm mỗi ngày. Dù bây giờ vẫn chưa buồn ngủ, anh cũng phải ép mình nghỉ ngơi sớm.
Ra khỏi nhà vệ sinh, phòng khách đã không còn ai.
Lương Trì tưởng Chu Sùng Dục lên tầng đi ngủ nên cố ý bước đi nhẹ.
Rón rén bước lên bậc thang, kết quả vừa rẽ vào đầu bậc thang anh thấy Chu Sùng Dục đã trải hai cái chăn đệm ở hành lang tầng hai, đang chổng mông lên nhét từng góc ga giường lộ ra ngoài xuống dưới đệm.
Lương Trì hứng thú quan sát cậu một lúc, dựa vào lan can khẽ hỏi: “Cậu đang làm gì vậy?”
Hình như bị giọng nói đột ngột của anh làm giật mình, Chu Sùng Dục sững sờ một lát mới quay đầu, vẻ mặt hơi tránh né: “Trải… Trải giường.”
Cậu vừa nói vừa ngước mắt nhìn Lương Trì, chỉ nhìn vài lần đã cúi đầu xuống, cái tai khó khăn lắm mới khôi phục bình thường lại bắt đầu nóng lên.
Sau vài giây im lặng, Chu Sùng Dục mới cầm gối ấp úng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nui-lua-ngu-tu-chieu-bach-nhuy/2745289/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.