Mọi người không nán lại dùng bữa quá lâu, dù sao thì chuyện liên quan đến mạng người vẫn đang chờ giải quyết, ăn no rồi là phải bắt tay vào việc ngay. Không thể chỉ mải lo chuyện tiếp khách mà làm lỡ chuyện chính được. Liên quan đến lợi ích của công ty và sự an toàn của nhân viên, Hạng Qua buộc phải cân nhắc cả đôi bên, vừa không chậm trễ việc tiếp đãi khách, vừa sớm đưa họ về xử lý chuyện nhân viên đột tử.
Cố Diễm và Tô Khốn ngồi xe Hạng Qua, vừa rời nhà hàng liền chạy thẳng đến công ty Unic. Ký túc xá nhân viên nơi Cảnh Tử Mặc ở chỉ cách trụ sở chính của Unic một con phố, nằm trong một khuôn viên có sáu tòa nhà, màu sắc và phong cách thiết kế đều đồng bộ với tòa trụ sở. Trước cổng có chốt bảo vệ và phòng gửi nhận đồ, cơ sở vật chất chẳng khác gì một khu dân cư chính quy, chỉ là quy mô nhỏ hơn rất nhiều.
Có điều đây là khu K – khu trung tâm thương mại sầm uất nhất của thành phố H, nơi đất chật người đông, tấc đất tấc vàng. Vậy mà công ty còn có thể bố trí cả một khu nhà ở cho nhân viên, lại còn miễn phí tiền ở, đúng là tiêu chuẩn nhà giàu.
Nhưng theo lời Cảnh Tử Mặc, không phải nhân viên nào cũng được ở ký túc xá. Muốn ở phải đạt đủ điều kiện nhất định, có thể là về thâm niên, cấp bậc, học vấn hay chuyên môn..v..v.. Hoặc giả như Cảnh Tử Mặc chính là nhờ vào gương mặt– Khụ, là nhờ vào trình độ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nuoi-quy-moc-to-ly/2999934/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.