Nụ hôn ấy, mềm mại mà dai dẳng.
Sau khi kết thúc, Tống Tri Huệ gọi vọng ra ngoài, Tiểu Hỉ theo tiếng bước vào, bưng một chậu nước ấm đặt lên bàn, rồi lại cúi đầu lui ra.
Triệu Lăng thường ngày đóng quân nơi doanh trại, vốn không thích để người khác hầu hạ rửa mặt, hắn nhanh chóng mặc chỉnh tề y phục, liền đi ra ngoài phòng chờ Tống Tri Huệ.
Nữ tử phục sức từ xưa vẫn luôn rườm rà, Tống Tri Huệ biết hôm nay Triệu Lăng có việc gấp, không dám làm mất thời gian, chỉ đơn giản dùng ngọc trâm vấn tóc thành búi, liền vén rèm bước ra ngoài.
Lúc ấy, Triệu Lăng đang đứng trước giá sách, tay cầm chính là bản phê bình về 《Hổ Thao》.
Tống Tri Huệ tuy giải thích binh pháp rất độc đáo, nhưng vì thiếu kinh nghiệm thực chiến nên đôi chỗ vẫn còn sơ hở. Mấy tháng trước, Triệu Lăng đích thân tìm cuốn sách này đưa nàng, để khi rảnh rỗi có thể xem qua nghiền ngẫm.
Không ngờ chỉ hai tháng trôi qua, Tống Tri Huệ lại có thể viết chú giải đến quá nửa quyển.
Nhìn thấy Tống Tri Huệ đã thu xếp xong xuôi, Triệu Lăng liền gập sách, tiện tay nhét vào ngực áo.
“Thiếp còn chưa viết xong mà.” Tống Tri Huệ vội nói.
Triệu Lăng không để tâm, kéo tay nàng đi ra ngoài: “Không sao, chỉ là về ứng phó một chút.”
Phải biết rằng dưới trướng Quảng Dương hầu, không ai dám trái quân lệnh. Nhẹ thì quân côn, nặng thì đầu rơi máu chảy. Như Triệu Lăng hôm nay, không chờ quân lệnh, tự tiện rời doanh — chuyện này từ trước
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/pha-lung-tien-uyen-ky-linh/2731256/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.