Yến Dực dùng bữa sáng xong, liền đến tiền sảnh thương nghị chính sự. Lúc này Lưu Phúc mới rảnh tay, dẫn theo lang trung đi thẳng tới Tây Uyển.
Tần ma ma vừa thấy hai người xuất hiện, trong lòng liền khẽ rúng động. Dẫu sao bà cũng có chút chột dạ, nhưng lại nghĩ chuyện này suy cho cùng cũng chẳng phải đại sự, ai mà chẳng có lúc sơ sẩy vấp ngã, liền cố ý giấu nhẹm đi.
Đợi lang trung từ Hàng Tuyết Hiên bước ra, liền thấp giọng báo với Lưu Phúc:
“Tống nương tử hàn tật đã khỏi hẳn, chỉ là… lúc ta bắt mạch có phát hiện trên cánh tay nàng còn lưu lại một vết thương cũ.”
“Hả? Sao lại còn bị thương?” Lưu Phúc giật mình, đến cả vết chân chim bên khóe mắt cũng xô lại thành nếp.
Tần ma ma tim lập tức căng như dây đàn, chỉ nghe lang trung đáp:
“Tống nương tử nói, là mấy hôm trước lỡ chân ngã trong vườn mà thành.”
Sau đó bà ta nhẹ nhõm thở ra, vội vàng cười làm lành nói:
“Phải đó, ta đã dặn nàng nghỉ ngơi cho yên, vậy mà nàng không nghe, nhất quyết ra vườn hít thở không khí. Ai ngờ lại lỡ bước mà trượt ngã…”
Lưu Phúc vốn lăn lộn nơi cung cấm, kinh qua bao nhiêu sóng gió hậu đình. Chút tranh đấu vặt vãnh trong vương phủ này, há có thể qua mắt hắn? Hắn chỉ liếc Tần ma ma một cái, liền nhận ra ngay điểm bất thường.
“Hừm, vậy sao…” Lưu Phúc nâng cằm, ra hiệu cho lang trung tránh đi, rồi kéo Tần ma ma sang một bên để nói chuyện riêng.
“Ma ma nói ta
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/pha-lung-tien-uyen-ky-linh/2731267/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.