Tống Tri Huệ và Vân Thư chỉ mới hai tháng không gặp, vậy mà lần nữa trông thấy nhau, lại tựa như đã trải qua mấy đời mấy kiếp.
Tống Tri Huệ vừa bước lên liền muốn tiến lại gần, song cổ tay chợt bị người nắm lấy, cả thân mình liền nhào vào lồng ng.ực Yến Dực.
Đôi mắt vô thần kia của Vân Thư, trong khoảnh khắc trông thấy Tống Tri Huệ, thoáng chốc sáng lên, song cũng chỉ là một cái chớp mắt ngắn ngủi. Ngay khi nhận ra trong tầm mắt còn có một thân ảnh lạnh lẽo, nàng ấy lập tức cụp mi mắt, không dám nhìn thêm nữa.
“Vương gia… thiếp biết sai rồi.” Tống Tri Huệ vừa khóc vừa cầu xin, “Chuyện này đều do một mình thiếp làm ra, không liên can đến Vân Thư. Nàng chỉ nghe theo phân phó của thiếp, từ đầu tới cuối đều không hay biết gì…”
“Ngươi còn nhớ hôm ấy trên xe ngựa, ngươi cũng khóc lóc cầu xin cô, muốn cô tha cho ba người các ngươi.” Yến Dực híp mắt, giọng lạnh băng không mang theo chút cảm xúc nào, “Khi đó trong lòng ngươi chẳng phải đang cười cô ngu dốt sao?”
Dứt lời, hắn bóp cằm Tống Tri Huệ, ép nàng ngẩng đầu nhìn hắn: “Đem cô đùa giỡn trong lòng bàn tay, có phải sẽ thấy vui lắm không?”
Tống Tri Huệ cuống quýt lắc đầu: “Là thiếp sai, nếu Vương gia trách phạt thì xin trút lên đầu thiếp, chỉ cầu Vương gia buông tha cho Vân Thư…”
“Buông tha?” Yến Dực liếc mắt về phía cái bình kia: “Vì cớ gì mà phải tha? Phải biết không phải nô tỳ nào cũng có cơ hội hầu hạ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/pha-lung-tien-uyen-ky-linh/2731299/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.