Thành Dự rơi vào trầm tư nhìn nhật ký cuộc gọi bị cúp máy.
Bây giờ là 4 giờ rạng sáng, cửa nhà cách đó 10 mét, cách lúc Vệ Nghê trả lời tin nhắn của hắn đã hơn ba tiếng, cách từ lúc hắn trở về từ thành phố S đến thành phố C đã hơn hai tiếng.
Với hiểu biết của hắn đối với Vệ Nghê, cô không phải người không nghe điện thoại sau khi ngủ. Đặc biệt là sau này làm việc tại bệnh viện, với tinh thần trách nhiệm của cô, dù có ra sao cũng sẽ không có khả năng cúp điện thoại ở bên ngoài.
Hoài nghi thì hoài nghi, muốn hắn tiến lên gõ cửa kiểm tra xem Vệ Nghê có ở nhà hay không, Thành Dự không làm được, đặc biệt là khi còn đang cấp bách lấy lòng Vệ Nghê.
Bó hoa bách hợp trong tay phảng phất tỏa ra hương thơm nhàn nhạt tĩnh mịch, hắn nhìn thoáng qua cửa sổ đen nhánh ở phòng ngủ lần cuối, đặt lại bó hoa trước cánh cửa đóng chặt, còn mình xoay người rời đi.
Công tác ở thành phố S hai ngày, việc đầu tiên khi trở về chính là ghé mua một bó hoa trên đường.
Hắn vui vẻ phấn khởi đi vào cửa hàng bán hoa, vừa liếc mắt một cái đã nhìn trúng hoa bách hợp sắp nở rộ đặt trong bình, loại hoa này cho hắn cảm giác giống như Vệ Nghê, trong vẻ đẹp luôn mang theo một tia yếu đuối.
Lúc chủ tiệm đang bó hoa, hắn bỗng nhiên nhớ lại lần nọ mua hoa cho Vệ Nghê ⎯ đã là chuyện của nhiều năm về trước.
Vệ Nghê luôn nói hắn kiếm tiền
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phac-hoa-that-tat-nuong-tu/1664128/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.