Ánh chiều tà chiếu lên tấm cửa kính trong suốt, bụi bặm li ti bay trong không khí. Chiếc điều hòa mới toanh đang lặng lẽ tỏa luồng khí mát mẻ vào văn phòng.
Vệ Nghê tiện tay cầm lấy điện thoại đang rung trên bàn làm việc, trên màn hình hiện lên một dòng tin nhắn.
“Chúng ta nói chuyện thêm một chút được không?”
Người gửi là Thành Dự, trước đó, hắn vẫn duy trì tần suất gửi một hoặc hai tin nhắn mỗi ngày, Vệ Nghê chưa trả lời lại cái nào.
Tin nhắn mới này dĩ nhiên cũng bị Vệ Nghê coi như không thấy.
Cô vừa muốn khoá màn hình đặt điện thoại xuống, ma xui quỷ khiến sao đó lại lướt xuống mấy khung tin nhắn gần đây, cho đến khi tên Giải Tinh Tán xuất hiện.
Khung tin nhắn này còn sạch hơn bàn làm việc của cô, lịch sự trò chuyện cuối cùng cũng là lần đầu vào nửa tháng trước.
Sau đêm đó, mặt biển gợn sóng bình tĩnh trở lại.
“Bác sĩ Vệ, không tốt rồi!”
Một y tá từ từ chạy vào văn phòng bác sĩ, Vệ Nghê lấy lại tinh thần, cất điện thoại nhìn cô ấy.
“Phát sinh chuyện gì?”
“Người nhà của bác sĩ Vệ từ lầu tám đi lên đây! Chị mau đi xem một chút đi ——” Y tá gấp gáp nói.
Vệ Nghê không rõ chuyện gì nhưng vẫn lập tức chạy đến lầu tám chỗ của bà ngoại.
Thang máy lên tới tầng tám, cửa vừa mở ra, cô đã nghe thấy giọng nói quen thuộc của Thẩm Thục Lan.
“Mấy người làm cha làm mẹ mà đầu thiển cận, đáng thương cho con bé tuổi còn trẻ gặp phải loại ba
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phac-hoa-that-tat-nuong-tu/1664149/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.