“Sao lại thành thế này?”
“Không thấy con mèo trên tranh nữa.”
Lương Nguyên Kính nhìn chằm chằm bức《Ly miêu hí thảo diệp đồ》trên bàn, sắc mặt ngưng trọng nói.
“Ta nhìn xem!”
A Bảo cố sức nhảy lên án thư, chẳng qua không có thói quen như loài mèo, thế là ngã chổng vó trên mặt đất, cũng may thịt mỡ dày cũng không đau lắm.
Lương Nguyên Kính thấy nàng nhảy lên không được, nói một tiếng “Đắc tội” rồi bế nàng lên trên án.
Hai tay của hắn xách phần nách của A Bảo, cảm giác vô cùng kỳ quái, nàng mất tự nhiên vặn người, cúi đầu nhìn con mèo trên bức hoạ.
“Thật sự không thấy nữa!”
A Bảo khiếp sợ quay đầu, động tác quá đột ngột, suýt chút nữa đã ngã xuống, Lương Nguyên Kính tinh tế đẩy đẩy nàng lại vào trong.
“Không… Không chỉ không có mèo, máu của ngươi cũng vậy…”
Lúc trước Lương Nguyên Kính bất cẩn cắt trúng tay, rõ ràng có máu chảy dính trên bức tranh, cả hai người họ đều thấy rõ như ban ngày, nhưng hiện tại không chỉ giấy Tuyên Thành sạch sẽ trắng tinh, mà ngay cả con mèo được vẽ trên đó cũng biến mất, trong hình chỉ còn lại bình sành cắm cỏ tranh, còn hồn phách của A Bảo lại biến thành y đúc con mèo trên giấy vẽ!
“……”
A Bảo cùng Lương Nguyên Kính đối mặt nhau một lát, rốt cuộc không nhịn được nữa kinh ngạc cảm thán: “Thế gian còn có chuyện kỳ lạ như vậy à?”
Lương Nguyên Kính im lặng, bởi vì đối với hắn mà nói, có thể thấy quỷ hồn đã là điều kỳ bí, gần đây bên người hắn xuất
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phe-hau-a-bao-dao-thuong-phieu/2711820/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.