Triệu Dao vừa hay tin nhị công tử tới liền lập tức quay đầu trông về phía cửa, vừa vặn thấy tiểu đồng vén rèm lên đón người. Chỉ thấy chàng sải bước tiến vào hoa sảnh, dáng vẻ ung dung mà khí độ phi phàm.
Năm Khánh Hoa thứ mười ba, Tề Kính Thần danh vang khắp Giang Tả, người người đều biết chàng là khuôn mẫu của thế gia, tuổi trẻ tài cao, một bước lên bảng nhãn. Thế nhưng cũng trong năm ấy, chàng mới vừa bước chân vào Khu Mật Viện, chốn quyền cơ trọng yếu trong triều. Nhị công tử tuổi còn trẻ đã gánh trọng trách lớn, khiến không ít người dù ngoài mặt không nói nhưng trong lòng vẫn ngờ vực. Ngay cả trong Tề gia cũng chẳng phải ai nấy đều tín phục.
Nhưng khi chàng vội vã bước vào hoa sảnh, mọi người lại thấy khí chất trên người chàng đã không còn là phong mang sắc nhọn của tuổi thiếu niên năm xưa, mà đã mang theo vài phần trầm ổn, thu liễm, khiến người ta không khỏi âm thầm cảm khái, chỉ e thêm vài năm nữa, nhị công tử Tề gia còn có thể vượt qua cả phụ thân mình.
Tề lão thái thái trông thấy tôn tử, mừng rỡ vẫy tay gọi chàng lại gần. Tề Kính Thần thần sắc ôn hòa, hiếm khi hé môi nở nụ cười với tổ mẫu, rồi khẽ nói lời tạ lỗi: “Vì công vụ ràng buộc, để mọi người phải đợi một mình nhi tử, thật không phải.”
Tề Chương mặt căng cứng, nghiêm nghị quát: “Quy củ càng ngày càng chẳng ra gì! Ta thấy con—”
Lời còn chưa dứt đã bị lão phu nhân ngắt ngang, bà quay
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phong-ha-cu-dao-tu-nhi/3003159/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.