Đợi đến khi thân thể của Thẩm Tây Linh khá hơn đôi chút đã là mồng ba Tết.
Nàng bắt đầu lui sốt từ mồng một nhưng khi ấy vẫn còn mơ mơ hồ hồ, ý thức chẳng mấy tỉnh táo. Đến mồng hai mới đỡ hơn, sang mồng ba mới có thể xuống giường đi lại, song thân thể vẫn còn vô cùng yếu ớt.
Trong phòng nàng có một tỷ tỷ những ngày qua vẫn luôn ở bên chăm sóc, gọi là Kỳ Sương, tính tình ôn hòa, đối xử với nàng vô cùng tốt. Hôm nay còn đích thân dìu nàng ra ngoài tắm nắng.
Năm nay Kiến Khang đã lâu lắm không có một ngày nắng đẹp như thế. Ánh dương rạng rỡ mà ấm áp khiến tuyết chất trong sân Phong Hà Uyển dần tan. Trong ấn tượng của Thẩm Tây Linh, suốt mùa đông này trời chỉ toàn mây mù, mưa tuyết triền miên, đột ngột gặp được ánh nắng tươi sáng thế này, nàng không khỏi thấy có chút chói mắt.
Tính ra nàng đã ở Phong Hà Uyển được mấy ngày rồi vậy mà vẫn chưa từng nhìn kỹ nơi đây. Hôm nay mặt trời vừa lên, mới thấy trong sân trồng không ít hoa cỏ, phần nhiều là mai, phần lớn là bạch mai, mỗi khi gió thổi qua, hương thơm liền thoang thoảng lan xa. Đi thêm một đoạn, từ xa đã có thể thấy một hồ nhỏ, bên hồ có một đình nghỉ chân, trong hồ trồng sen, bốn phía lại trồng trúc xanh, là một góc thế ngoại thanh u, tĩnh lặng mà tao nhã. Chỉ tiếc giờ đang là tháng giêng, chưa đến mùa sen nở nên có phần tiêu điều.
Kỳ Sương thấy ánh mắt Thẩm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phong-ha-cu-dao-tu-nhi/3003161/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.