Ông khẽ liếc nhìn nhị tử, thấy chàng thần sắc ung dung, sai nha hoàn kê thêm chiếc đôn bên án rồi an ổn ngồi xuống, vẻ mặt trầm tĩnh, ánh mắt tròn trịa không một khe hở, quả thật không dễ nhìn ra điều gì khác lạ.
Tề Chương lại quay sang liếc nhìn Thẩm Tây Linh, chậm rãi hỏi: “Vị này chính là tiểu thư Phương gia?”
Tề Chương làm quan đã nhiều năm, tuy giờ phút này chỉ mặc thường phục, sắc mặt ôn hòa, ngồi trên giường tiếp khách, song khí độ tự nhiên toát ra đã đủ khiến người ta sinh lòng kính sợ.
Thẩm Tây Linh bất giác thấy da đầu tê rần, vội cúi người hành lễ, đáp: “Tiểu nữ bái kiến tướng gia, tiểu nữ chính là nhi nữ Phương gia.”
Tề Chương chăm chú nhìn nàng, trầm ngâm chốc lát mới cất lời: “Lệnh tôn đối với Tề gia có ân sâu nghĩa nặng, lão phu sớm đã muốn báo đáp. Nay mới mời tiểu thư vào phủ thật thất lễ, mong tiểu thư chớ trách.”
Lời nói tuy khách khí, song khi rơi vào tai người nghe lại nặng như núi. Gánh vác ân nghĩa của thế hệ cha ông, một thân phận vãn bối như nàng nào dám nhận khiến Thẩm Tây Linh trong dạ chỉ thấy hoang mang bất an, vội khép mình đáp: “Tướng gia quá lời, tiểu nữ thực không dám nhận.”
Tề Chương đưa mắt nhìn Thẩm Tây Linh đang khép nép trước mặt mình, lời lẽ cung kính, cử chỉ đoan trang, mọi thứ đều khuôn phép, đích thị là dáng vẻ tiểu thư xuất thân thế gia khuê các. Chỉ là… ông nhớ rõ Phương Dục Khải vốn là bậc quan lại xuất
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phong-ha-cu-dao-tu-nhi/3003175/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.