Sau khi nói chuyện với Dương Đông, bên hắn ta mãi không có phản hồi.
Thẩm Tây Linh biết rằng đây là một cuộc đối đầu về kiên nhẫn, lần này nàng đã là người chủ động ngồi xuống hòa giải, nếu như bước tiếp theo lại là nàng vội vã thúc giục thì sẽ chỉ khiến nàng trở nên vội vàng và yếu đuối. Mà điều này thường sẽ dẫn đến tình huống bất lợi hơn, thương hội có thể sẽ lợi dụng thế lực ép buộc, lúc đó tất cả những gì nàng tích lũy trong ba năm qua trong hội dệt vải sẽ tiêu tan hết.
Nàng phải cố gắng chịu đựng. Nàng và thương hội đã bước vào một cuộc đấu trí im lặng, nàng liên tục tiếp xúc với các chưởng quầy của những tiệm vải khác trong bí mật, còn thương hội thì tiếp tục gây áp lực lên các tiệm vải đã hợp tác với nàng, cả hai bên đều rơi vào trạng thái căng thẳng.
Việc này không thể giải quyết chỉ trong một hai ngày, mặc dù Thẩm Tây Linh đã lường trước nhưng một tháng trôi qua, áp lực vẫn rất lớn.
Nàng vốn không muốn để Tề Anh lo lắng, nhưng chàng quá hiểu nàng, dù nàng luôn cố gắng tỏ ra bình thản, chàng vẫn nhanh chóng nhận ra sự khác lạ.
Một lần sau bữa tối, hai người đi dạo trong vườn, chàng liền hỏi: “Dạo gần đây, việc buôn bán của ngươi có gặp phải khó khăn gì không?”
Thẩm Tây Linh ngẩn người, không biết chàng làm sao mà biết được, suy nghĩ một lúc, nàng hỏi: “… Công tử có hỏi người khác sao?”
“Không cần hỏi ai.” Tề Anh mỉm cười liếc nhìn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phong-ha-cu-dao-tu-nhi/3003233/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.