Cơn tuyết ấy rơi thật dày.
Gió lạnh vù vù, cả bầu trời đất như một tấm vải trắng, che khuất tầm mắt của người ta khiến cho mọi vật trở nên mờ mịt. Thậm chí, ngay cả ánh mắt của Thẩm Tây Linh cũng như muốn không thể mở ra được.
Nàng rất muốn nhìn thêm lần nữa về người ấy nhưng không hiểu vì sao khi nàng cố gắng mở mắt, thứ nàng nhìn thấy lại là tấm màn giường vừa quen vừa lạ. Không phải là tiểu viện xưa kia nàng cùng mẫu thân đã sống, cũng chẳng phải là Phong Hòa Uyển. Thế nhưng, nàng lại cảm thấy nơi này hình như đã từng thấy qua.
Thẩm Tây Linh cảm thấy mình thật mơ hồ, nhất thời không biết hôm nay là ngày nào, cũng chẳng rõ mình đang ở đâu. Bất chợt, nàng cảm thấy ngực mình khó thở, ho khan hai tiếng rồi dường như làm động tĩnh đến ai đó.
Nàng nghe thấy một loạt bước chân vội vàng, sau đó, màn giường của nàng bị một tiểu nha hoàn vén lên, ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào, rực rỡ như mùa xuân tươi đẹp, hoàn toàn khác biệt so với cảnh tuyết bay phủ trắng đất lúc trước.
Ánh sáng đột ngột chiếu vào khiến nàng không thể mở mắt ra ngay, chỉ nghe thấy tiếng của nha hoàn ấy, mừng rỡ đến rơi nước mắt, quay người vội vàng kêu lên: “Tướng quân! Phu nhân tỉnh rồi, phu nhân tỉnh rồi!”
Vừa dứt lời, ngoài phòng lập tức vang lên tiếng bước chân vội vã, có rất nhiều người cùng tiến vào, bóng dáng lộn xộn. Có một nam nhân ngồi bên giường của nàng, vội vã gọi nàng: “Tây
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phong-ha-cu-dao-tu-nhi/3003306/chuong-168.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.