Ôn Tiểu Huy tỉnh dậy trong cơn mệt mỏi nghiêm trọng.
Cậu lâu rồi chưa mệt mỏi như vậy. Cho dù là khi cậu trong phòng tập tự ngược bản thân mà tập thể dục như một thằng điên cả ngày cũng không mệt như bây giờ. Cơ bắp của cậu như bị đè xuống hàng chục cân, thậm chí chỉ một ngón tay cũng lười di chuyển.
Từ thắt lưng trở xuống gần như không còn tri giác, cậu rất quen với loại cảm giác này. Mỗi khi cậu và Lạc Nghệ không biết tiết chế mà làm chuyện ấy cả đêm, ngày hôm sau cậu sẽ khó có thể động đậy. Tuổi trẻ và khả năng thể chất của Lạc Nghệ không cho phép cậu chịu đựng nhiều hơn một lần, trừ lần này.
Cậu miễn cưỡng đưa tay lên, che mắt mình lại. Ngoài cửa sổ là ánh sáng quá mức rực rỡ và chói mắt, tâm trạng của cậu lại nặng nề và u ám, cậu y như một con ma cà rồng đang trốn chui trốn nhủi trong bóng tối.
Ký ức về đêm qua rất mơ hồ, nhưng lần này không giống lần đầu tiên của cậu và Lạc Nghệ, lần đầu tiên hắn có làm màn dạo đầu, lần này, ít nhất cũng giúp cơ thể cậu nhớ rõ nếu hắn điên lên sẽ là như thế nào, nhưng sự khác biệt lớn nhất giữa lần này và lần đầu tiên không phải là cậu có nhớ hay không, mà là cậu rất bình tĩnh.
Cái gì mà tức giận, ảo não, khó chịu, hối hận, xấu hổ, không hề, chỉ có bình tĩnh, dẫu sao cậu biết ngày này sẽ xảy ra sớm thôi. Trong lúc cậu say đến ngu người thì
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phu-gia-di-san/1078606/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.