Hậu quả của ý chí không kiên định chính là như Thẩm Thư Dao vậy, hôm qua ban ngày mệt, buổi tối ở trên giường mệt, nay thiếu chút nữa là bò dậy khỏi giường không nổi, eo đau lưng đau.
Cái tình huống tối qua, nàng rất hưng phấn cho rằng Tạ Ngật có thêm chút gì đó mới đa dạng, kết quả đâu, vẫn là cái kiểu đó, kích động hụt một phen. Tuy nhiên cũng có chút chuyện mới mẻ, chính là Tạ Ngật lưu lại cái vết đỏ lè trên xương quai xanh nàng, vô cùng rõ ràng, làm nàng hôm nay không thể không mặc xiêm y cao cổ. Nhiệt độ truyền đến toàn thân nàng nóng lên, sắc mặt ửng hồng.
Buổi sáng ra ngoài gấp, chọn quần áo cũng không nhìn kỹ, trên người nàng là bộ váy áo hải đường hồng, nhan sắc tươi tắn, nụ cười rạng rỡ, toát lên làn da trắng như tuyết, so với hoa còn đẹp hơn mấy phần, càng thêm kiều diễm động lòng người. Hô hấp trong ngực phập phập phồng phồng, no đủ mềm mại, âm âm thầm thầm dụ hoặc.
Lại có chút không thoải mái, bộ quần áo này lâu rồi chưa mặc, có vài chỗ nhỏ, đặc biệt là phần ngực, cảm giác chật chội, hô hấp khó khăn.
Thẩm Thư Dao cảm thấy ngực bị khó chịu, không nhịn được trong lòng mắng Tạ Ngật, hồi trước không thấy hắn lưu dấu vết trên xương quai xanh, tự nhiên tối qua lại để, làm hại nàng eo đau không nói, dậy sớm trong hoảng loạn rồi chọn sai quần áo, thật sự là chịu tội. Đợi lát nữa tìm một cơ hội, về Lan Viên đổi một bộ khác, bằng không cả ngày tiếp theo, sợ là ngạt muốn chết.
Nàng há to miệng hô hấp, mới dịu lại chút tức giận, cổ tay áo đã bị Lâm thị giật giật hai cái, ý bảo khách tới, đừng nhàn rỗi đứng đó.
Thẩm Thư Dao cúi đầu nhìn cổ tay áo, ngay sau đó hiện ra gương mặt tươi cười, đi theo Lâm thị cùng nhau nghênh đón khách nhân.
Lâm thị: “Tần đại nhân, Tần phu nhân, đại giá quang lâm, mời vào trong.”
Vĩnh Ninh hầu cùng phu nhân, lại có quan hệ họ hàng với hoàng thất, bọn họ có thể tới, quả thật là vinh hạnh. Thẩm Thư Dao gật gật đầu, nghe Lâm thị cùng bọn họ hàn thuyên nói chuyện.
“Tạ phu nhân hôm nay vẻ mặt rạng rỡ, chắc chắn là có tin vui..”
Giữa các đại gia tộc trong kinh thành, tin tức lan truyền rất nhanh, đặc biệt là về chuyện liên hôn, gần như không có gì là bí mật. Dù có bí mật đi nữa, chỉ cần hỏi thêm một chút là sẽ biết ngay. Tần phu nhân hiển nhiên là biết được suy nghĩ của Lâm thị, cho nên mới mở miệng chế nhạo mấy câu.
Nhưng Lâm thị thật ra không tức giận, vui vẻ che môi cười hai tiếng, sau đó kéo người qua một bên, thấp giọng nói hai câu: “Đợi lát nữa Tần phu nhân phải giúp ta nhìn xem mấy cái, ánh mắt ngài a, sai không được.”
Giọng nói đúng là nhỏ, nhưng không đến nỗi Thẩm Thư Dao nghe không thấy, nàng rũ mắt không nói gì, trong lòng lại đang cười thầm, Lâm thị sớm đã có tính toán, trước mắt nói vậy với Tần phu nhân, chỉ là đang khen nàng vài câu, kéo gần mối quan hệ, chẳng lẽ thật sự sẽ nghe theo lời người khác? Tần phu nhân cũng đã nhìn thấu, sẽ không coi lời này là thật, các nàng đều hiểu rõ, yến hội thế này là thích hợp kéo gần quan hệ nhất, mà câu nói vừa rồi như thế, chỉ là lấy lòng cùng khách sáo thôi.
Thẩm Thư Dao không thích giả dối khách sáo, nhưng cũng không thể quá phản đối, đi đến bất kỳ buổi tiệc nào, những lời nói như vậy đều không thể thiếu, chính nàng cũng phải trái lương tâm nói vài câu. Bằng không thanh danh nàng làm thế nào trở nên tốt đẹp, chính là từ lời nói dối nói quá nhiều đổi lấy.
Lâm thị cùng Tần phu nhân nói tới vui vẻ, sau đó nói gì đó nàng một câu cũng không nghe vào, nửa ngày qua, nàng ngẩng đầu, phát hiện hai người lại đang cười tủm tỉm nhìn nàng.
Thẩm Thư Dao không hiểu ra làm sao, không nghe thấy hai người nói gì, liền cười cười trầm mặc.
Tần phu nhân đánh giá nàng một hồi, cười nói: “Thiếu phu nhân ngày càng thêm minh diễm, khí hậu này của Tạ phủ, chính là đem người nuôi tốt a.”
Lâm thị nghe nàng nói tới vui vẻ, con dâu được khen, cũng coi là tương đương với khen bà.
“Tần phu nhân thật biết nói đùa, mau vào đi thôi, bàn tiệc cũng sắp xong rồi.”
Nói một hồi lâu, rốt cuộc cũng kết thúc.
Thẩm Thư Dao thở một hơi thật dài, thoải mái, nhưng hết một đợt vẫn là một đợt tiếp mới, một đợt khách sáo hàn huyên. Lúc này Thẩm Thư Dao nghĩ, nếu thiếp thất có thể tiếp khách thì tốt rồi,để 2 vị di nương của Tạ Quần tới hỗ trợ, nàng cũng có thể thư thái dễ chịu hơn.
Khách khứa cũng đến gần như là đông đủ, Thẩm Thư Dao định chuồn đi, muốn về Lan Viên đổi bộ xiêm y, đợi lát nữa tới canh chính ngọ, nhiệt nóng tăng cao, nàng bị đè nén muốn hỏng rồi.
Quay đầu nhìn xem Lâm thị, bà đang hứng thú vui vẻ tới nỗi không khép được miệng, không nhìn ra nửa điểm mỏi mệt, lúc này mở miệng, là một cơ hội tốt.
Môi đỏ mấp máy, Thẩm Thư Dao chuẩn bị mở miệng, ánh mắt thoáng lướt thấy bóng người quen thuộc tiến vào. Khuôn mặt nhỏ ửng đỏ nháy mắt lại cong miệng cười, tươi đẹp chọc người.
“Thục Di !”
Người tới đúng là Trần Thục Di, hôm nay ra cửa thời gian sửa sang lâu, thiếu chút nữa lầm canh giờ, may mắn vẫn đuổi kịp.
“Dao Dao.”
Tiểu tỷ muội gặp mặt giấu không được vui vẻ, tay nắm lấy nhau, thiếu chút nữa là ôm nhau tới nơi.
Thẩm Thư Dao kiềm chế không được hào hứng, ngữ điệu nói chuyện ngọt ngọt ngào ngào, dễ nghe cực kỳ. Nàng cắn cắn môi, quay đầu nhìn Lâm thị: “Mẫu thân, con mang Thục Di Di vào trước.”
Lâm thị trước mắt vui vẻ, tự nhiên sẽ không so đo nhiều như vậy, vì thế cười cười gật đầu, để nàng đem người mang vào.
–
Rời khỏi tầm mắt Lâm thị, hai người cũng không còn câu nệ, thả lỏng tay chân, biểu cảm trên mặt cũng sinh động thêm vài phần.
Trần Thục Di ôm cánh tay nàng, cười tủm tỉm nói: “Hai chúng ta đã lâu không gặp, ta cho rằng ngươi đã quên mất ta rồi.”
“Sao lại thế, ta còn không phải là đưa thiệp mời cho người rồi sao.”
Trần Thục Di tuy là nữ nhi nhà tướng, nhưng tính tình so với nàng dịu dàng hơn, lúc trước tham gia yến hội thường xuyên có thể nhìn thấy thân ảnh của nàng. Khi đó Thẩm Thư Dao cùng nàng đi, chính mình liền ở một bên nhìn, dù sao nàng không có hứng thú.
Từ sau khi Thẩm Thư Dao thành thân, hai người liền ít gặp mặt đi. Trần Thục Di cũng đều hiểu, rốt cuộc là đã gả chồng, cũng chẳng thể so với lúc trước.
“Ta giỡn thôi, ta hiểu, thành hôn tự nhiên cũng không thể tùy ý giống như trước, mặc dù vậy, mấy tỷ muội chúng ta, chính là ngươi sống tốt nhất.”
Nói xong nhìn đánh giá Thẩm Thư Dao một phen, làm mặt quỷ nói giỡn, “Tạ đại nhân đối với ngươi rất tốt ha, xem ngươi cả người sáng sủa rực rỡ, nói vậy là Tạ đại nhân mười phần ôn nhuận nho nhã.”
Thẩm Thư Dao cười, Trần Thục Di một cái cũng nói không trúng, nàng cũng không muốn phản bác, liền có lệ cho qua. Chủ yếu là quá tò mò, Trần Thục Di nắm cái này đề tài không buông, thân mình dựa gần nàng trêu ghẹo.
“Dao Dao, ngươi hình như cao hơn chút.”
Thẩm Thư Dao đảo tròng mắt nhìn lên trên, cao hơn sao? Váy áo lúc trước đúng thật là nhỏ đi.
Không kịp đáp lại, Trần Thục Di lại nói: “Nơi này cũng lớn hơn.”
Thẩm Thư Dao theo ánh mắt nàng vừa nhìn, gương mặt thoáng chốc đỏ rực, xấu hổ đến không dám nhìn. Nàng cuống quít đem đầu Trần Thục Di chuyển đi, vỗ nhẹ hai cái.
“Trần Thục Di, mấy ngày không gặp, càng thêm không quy củ.”
Tiếng cười cô nương thoải mái, quanh quẩn trong hành lang.
“Ha ha, hiện tại thẹn thùng như thế, là đã quên lúc trước lôi kéo ta xem cái gì đó rồi sao.”
Nói xong, Thẩm Thư Dao càng cảm thấy thẹn, lúc niên thiếu lòng hiếu kỳ lớn, sách tạp nào cũng xem, đặc biệt là sách về phương diện nam nữ, đoạn thời gian kia thật là xem không thiếu. Thông thường, nàng đều lôi kéo Trần Thục Di cùng nhau xem.
Vì sao nàng ghét bỏ Tạ Ngật chỉ dùng một tư thế, chủ yếu là nàng hiểu được quá nhiều.
Aizz, không phải cái chuyện tốt đẹp gì, không đề cập tới cũng được.
“Hừ.”
Thẩm Thư Dao nhìn trước nhìn sau một cái, thấy không ai nghe thấy mới thả lỏng chút, “Việc này đừng nói cho người khác, truyền ra đi không dễ nghe.”
Trần thục di gật đầu, ánh mắt nghiêm túc, “Yên tâm, chúng ta là tỷ muội, tuyệt đối không bán đứng ngươi.”
Lời này Thẩm Thư Dao tin, Hai gia đình là thế giao, đều là võ tướng, quan hệ rất thân thiết. Hơn nữa, nàng và Trần Thục Di lớn lên cùng nhau từ nhỏ, cơ bản không có bí mật gì, vì vậy nàng hoàn toàn tin tưởng Trần Thục Di.
Tỷ muội lâu ngày không gặp, điều muốn nói tất nhiên là nhiều vô kể, từ lúc nãy đã chưa từng ngừng qua.
Thẩm Thư Dao mang người đi hậu viên, tìm chỗ nhỏ của bản thân nghỉ một lúc. Cảnh trí Tạ phủ không tồi, dù sao cũng là danh môn thế gia, khu vườn phía sau đầy những loài hoa cỏ quý giá.
Khăn tay thêu hoa lan được quét qua quét lại trên mặt đá, ngay sau đó bị thu lại, nắm chặt trong tay nữ tử kiều mềm.
Đi một lúc cũng thấm mệt, gương mặt Thẩm Thư Dao phiếm hồng, sườn mặt hơi ướt, vài cọng tóc dính sát mặt. Thẩm Thư Dao lấy tay vén lên, nhẹ nhàng ngồi xuống.
Cùng Trần Thục Di nói chuyện nửa ngày, lại đi lại dưới ánh nắng chói chang, giờ phút này miệng khô lưỡi khô, muốn uống nước. Nhưng chuyện chính còn chưa nói, Thẩm Thư Dao vẫn chưa thể rời đi trước.
Nói xong chuyện cũ, cũng nên nói chút chuyện khác. Thẩm Thư Dao đảo mắt, tự hỏi nên mở miệng như thế nào, hàng mi thật dài gục xuống, che khuất suy nghĩ dưới đáy mắt.
Hai đầu mày hơi nhíu lại, khuôn mặt nhỏ lộ vẻ phiền muộn.
Cả hai lặng im một lát, Trần Thục Di lên tiếng trước: “Gần đây ta có chút phiền muộn.”
Nàng ngẩng đầu, ánh mắt mê mang, nở một nụ cười nhẹ, vén tóc mái trên trán lên, hỏi nàng: “Làm sao vậy?”
Trần Thục Di lắc lắc chân, không ngừng đá qua đá lại trên đất, một bộ dạng tâm sự nặng nề.
Đợi suốt một lúc, bất đắc dĩ nói: “Cha mẹ ta những ngày gần đây lo lắng về việc cưới xin của ta, họ coi trọng con thứ của Diệp tướng quân, nhưng ta…”
Trần Thục Di nhấp môi, nuốt xuống những lời bất mãn, nâng một đôi mắt đáng thương vô cùng nhìn nàng.
Thẩm Thư Dao mấp máy môi, từ đôi mắt bất mãn kia nhin, nàng không thích công tử nhà Diệp tướng quân.
“Không thích à? Vì sao?”
“Diệp nhị công tử chính trực trung lương, nhưng làm người lại tục tằng, ta muốn gả cho một người quân tử khiêm nhường, không muốn gả cho một kẻ quê mùa thô lỗ.”
Tiểu cô nương đây là thích công tử ôn nhuận, thích cổ khí khái văn nhã trên người có học, đáng tiếc, cha mẹ lựa chọn cho nàng đều là những võ tướng. Trần Thục Di không thích.
Thẩm Thư Dao nghe được đại khái, nàng nhìn chằm chằm một lát, sau đó rũ mắt trầm tư. Giây lát, nàng nâng khuôn mặt trắng mềm, nói: “Ta cùng ngươi nói chuyện này đi.”
“Ừm, ngươi nói đi.”
Nghĩ tới nghĩ lui, Thẩm Thư Dao cảm thấy trước mắt là thời cơ mở miệng tốt nhất, dù sao nàng coi như là người trung gian thôi, sau này bọn họ đến cuối không vừa ý, đó là chuyện giữa hai người bọn họ.
Thẩm Thư Dao một bên nói, một bên quan sát phản ứng nàng, Trần Thục Di rũ mắt không nói, ngẫu nhiên nháy mắt nhìn nàng bằng đôi mắt sáng trong, khiến Thẩm Thư Dao không thể hiểu được cảm xúc của nàng.
Nói xong một hồi lâu, hai người im lặng ngồi, mặc cho gió thổi động làn váy, bay loạn xạ.
Thẩm Thư Dao sờ sờ cổ, cảm thấy hơi đường đột, vốn là tụ tập tỷ muội, nào nghĩ sẽ có chuyện vừa rồi như vậy, nếu chính mình là Trần Thục Di, cũng cảm thấy không thoải mái thôi.
Thẩm Thư Dao khẽ mỉm cười lễ phép, đang định tìm một chủ đề để chuyển hướng cuộc trò chuyện, không ngờ Trần Thục Di lại lên tiếng trước.
“Cũng..cũng được a.”
Thanh âm nho nhỏ, mang theo sự thấp thỏm đến chính mình cũng không chắc chắn.
Thẩm Thư Dao mắt hơi hơi trợn to, nghiêng đầu thò lại gần xem nàng, “Thục Di, đừng miễn cưỡng, thật đấy. Đừng vì ta mà làm mình tủi thân.”
Trần Thục Di đang căng thẳng cũng thả lỏng một chút, cười nhẹ hai tiếng, giải thích: “Không phải là miễn cưỡng, ta nghĩ Tạ đại nhân phong thái tuấn lãng, đệ đệ của hắn cũng không kém, lại nói ta đã gặp một lần, hắn rất tuấn tú văn nhã, lại còn có phong thái.”
Lúc này đến lượt Thẩm Thư Dao không nói được gì, không thể ngờ được, Trần Thục Di lại thật sự vừa lòng với Tạ Tuấn như vậy. Mắt nhìn của nàng ấy vậy mà lại thật sự giống với nàng.
Nàng cười gượng hai tiếng, vẫy tay gọi Tuệ Hương lại, phân phó nàng đi tìm gã sai vặt của Tạ Tuấn, tìm nơi thích hợp, trước tiên cứ gặp mặt một lần. Tuệ Hương gật đầu, lập tức liền đi.
Hôm nay là tiệc sinh thần của Tạ Tuấn, Thẩm Thư Dao nghĩ rằng phải đợi một lúc, không ngờ Tuệ Hương thực mau đã trở lại, trả lời hai người nói, nhị công tử rất nhanh sẽ qua đây, để Trần cô nương ở chỗ này chờ một lát.
Trực tiếp ở sân sau gặp mặt, cũng tốt, nơi này an tĩnh, ngẫu nhiên có người đi qua, sẽ không truyền ra tin bát nháo, đối hai người họ mà nói đúng lúc tốt. Chính là ý này, để nàng rời đi trước, không quấy rầy bọn họ.
Thẩm Thư Dao là người biết điều, nếu bọn họ gặp mặt, nàng tất nhiên không thích hợp đợi bên cạnh. Hơn nữa nàng cũng không nghĩ sẽ đợi bên cạnh, nàng muốn về Lan Viên đổi bộ quần áo, quần áo trên người này , sắp nghẹn chết nàng.
Nói vài câu với Trần Thục Di, Thẩm Thư Dao liền đi trước một bước,
–
Khách nhân đều ờ sân trước, chợt trở về Lan Viên, bên tai thanh tịnh đi không ít.
Linh Xuân ở Lan Viên chờ sẵn, nhìn thấy nàng trở về nghi hoặc hỏi hai câu, Thẩm Thư Dao chỉ chỉ lên người, nói: “Thay bộ quần áo khác, đúng rồi, mang bồn nước tới.”
*Tên các nha đầu trong convert tui hong hiểu lắm nên chuyển đổi hơi loạn, từ giờ cho Linh Xuân ra mắt nha cả nhà, cũng thân cận như Tuệ Hoa á.
Tới giữa trưa, ngày càng thêm nóng, đi vài bước liền đổ mồ hôi, trên mặt bị phơi đến đỏ bừng, sắp bốc lửa.
Linh Xuân mang nước tới, nói: “Nô tỳ giúp ngươi tắm.”
Thẩm Thư Dao xua tay, để các nàng ở bên ngoài chờ, tự mình làm là được. Nàng là sợ vết đỏ bị các nàng nhìn thấy, cười chọc ghẹo.
Ngón tay dài thanh mảnh nhẹ nâng, chậm rãi cởi ra xiêm y, ánh mắt nhìn thấp, không chú ý động tĩnh của cửa.
Tùy tay để áo ngoài qua một bên, ánh mắt vừa chuyển, đột nhiên nhìn thấy bóng đen tới gần, Thẩm Thư Dao sợ tới mức ôm chặt hai tay, toàn thân căng chặt. Vừa nhấc mắt, phát hiện là Tạ Ngật, chợt thả lỏng.
“Ng-ngài sao đã trở lại?”
Cũng không phát ra tiếng, thiếu chút nữa dọa chết người.
Thẩm Thư Dao oán trách mấy câu, thấy hắn không phản ứng vì thế ngẩng đầu, liền thấy ánh mắt sâu thẳm của nam nhân nhìn chằm chằm nàng. Theo tầm mắt nam nhân đi xuống, dừng ở trước ngực chính mình. Nàng hiện tại chỉ mặc bộ quần áo mỏng xuyên thấu, một mảnh mỏng nhỏ, bị căng cao ngất đứng thẳng, vải dệt quá nhỏ, che không được vùng đầy đặn trắng nõn, bên cạnh có thể nhìn thấy một đoạn trắng, cảnh xuân đẹp vô hạn, không cách nào dời đi ánh mắt.
Thẩm Thư Dao quay người, đưa lưng về phía hắn, “Đáng ghét, còn nhìn.”
“Quần áo bị nước trà làm bẩn, ta trở về thay.”
Tạ Ngật hoàn hồn, đôi mắt lại nhìn chằm chằm tấm lưng tuyết trắng, buổi tối so với ban ngày, vẫn là ban ngày nhìn càng k1ch thích thị giác, máu toàn thân đều ở kêu gào sôi trào, cơ bắp không khống chế được căng chặt.
Nàng nghiêng đầu liếc mắt, quả nhiên nhìn thấy một vết bẩn, “A, ta cũng thay bộ quần áo.”
Tạ Ngật lại không lên tiếng, nhưng đôi mắt một chút không nhàn rỗi, từ trên xuống dưới, không buông tha một chỗ mà nhìn chằm chằm. làn eo Thẩm Thư Dao tinh tế, bờ m ông yêu kiều, trước ngực no đủ, dáng người thật đẹp.
Tạ Ngật phần lớn xem ban đêm, ban ngày đầu vừa quay qua nhìn, liền có chút không buông được mà dời mắt. Lại nói tới tấm lứng của nàng, tinh tế nhu nhược, da như ngưng chi, đường cong cực đẹp, phảng phất như một khối ngọc đẹp không tỳ vết, muốn nắm trong tay mà thưởng thức.
Tầm mắt quá mức nóng rực khiến nàng phát run, đôi tay Thẩm Thư Dao ôm ngực, nghiêng đầu nói: “Giúp ta lấy cái khăn.”
Tạ Ngật thân mình cứng ngắc đi lấy cái khăn, hầu kết nhô lên không nhịn được nuốt nuốt, ý đồ đem ý nghĩ táo bạo áp xuống. Kết quả xoay người thấy nàng, lại hoàn toàn quên đi.
Chỉ có thể từ nơi khác dời đi lực chú ý.
“Đợi lát nữa lấy một trăm lượng cho ta.”
“Muốn bạc làm cái gì?”
Lần trước chuyện hoa khôi nàng còn chưa quên đâu.
Tạ Ngật giúp nàng lau người, vừa nhìn vừa giải thích: “Đệ đệ ngươi, mới vừa rồi tìm ta mượn một trăm lượng.”
Nghe thấy đệ đệ chính mình, Thẩm Thư Dao chẳng để ý tới tay ai đó ở trên lưng dao động.
“Tiểu tử kia vay tiền làm cái gì?”
“Đúc một thanh kiếm.” Hắn nói.
Nàng hừ một tiếng, đôi tay rũ xuống, đã quên ngăn trở phía trước, làm Tạ Ngật cao hơn nàng rất nhiều trực tiếp nhìn tới choáng váng.
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.