Phùng Đào nắm chặt tay áo Phùng Tranh, thần sắc kích động: “Đại tỷ, tỷ cuối cùng cũng về rồi, muội còn tưởng…”
Phùng Tranh điềm tĩnh hơn nhiều: “Tam muội từ đâu tới đây?”
Phùng Đào đáp: “Muội đang ở Di Hinh viện chăm sóc mẫu thân, nghe tiểu nha đầu báo tin đại tỷ trở về, liền vội chạy sang.”
“Mẫu thân biết ta đã về?”
Phùng Đào lắc đầu: “Mẫu thân đang bệnh, muội nghĩ tỷ đến gặp người trực tiếp sẽ tốt hơn, nên dặn nha đầu tạm thời đừng nói gì.”
Phùng Tranh khẽ gật đầu.
Khi chưa rõ tình trạng của nàng, không kích động mẫu thân đang bệnh là cách làm khôn ngoan, hơn nữa bộ dạng chật vật hiện tại của nàng cũng không thích hợp để gặp mẫu thân.
“Ta về Vãn Thu cư tắm rửa một chút trước, tam muội cũng nên về phòng thay y phục đi.”
“Vâng.” Ánh mắt Phùng Đào không rời khỏi Phùng Tranh, dường như đến lúc này vẫn chưa dám tin tỷ tỷ thật sự đã trở về.
Vãn Thu cư nơi Phùng Tranh ở nằm liền kề với Trường Hạ cư của Phùng Đào, hai tỷ muội sóng bước tiến về phía trước.
Chẳng bao lâu, một thiếu nữ áo trắng xuất hiện trước mặt họ, chính là nhị tiểu thư Phùng Mai.
Thấy Phùng Tranh đến gần, ánh mắt Phùng Mai có phần phức tạp: “Đại tỷ đã về rồi.”
Phùng Tranh gật đầu, nhàn nhạt nói: “Đợi ta gặp mẫu thân xong sẽ nói chuyện với nhị muội.”
Thấy Phùng Tranh đi xa, Phùng Mai mím môi.
Nàng nghe tin đại tiểu thư hồi phủ liền vội tới, vốn tưởng sẽ thấy một Phùng Tranh mang vẻ mặt xấu hổ và
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phung-xuan-dong-thien-dich-lieu-diep/2842903/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.