Tiếng th* d*c nặng nề của Ngưu lão phu nhân dừng lại, bà nhìn chằm chằm vào nha hoàn vừa vào bẩm báo, trầm giọng hỏi: “Ai trở về?”
Nha hoàn bị ánh mắt u ám như giăng đầy sương lạnh ấy nhìn đến rợn cả tóc gáy, lắp ba lắp bắp: “Nhị… Nhị phu nhân đã về rồi ạ.”
“Về là tốt.” Ngưu lão phu nhân từ từ thẳng lưng, giọng điệu so với trước lại bình tĩnh lạ thường.
Chỉ là bà chưa nói gì thêm, khiến nha hoàn không biết nên đi hay nên ở.
“Lão phu nhân—” Hồ ma ma lo lắng khẽ gọi một tiếng.
Ngưu lão phu nhân phân phó tiểu sai vặt vừa bẩm báo: “Tới nha môn, mời lão gia và Nhị lão gia về phủ.”
“Dạ.” Tiểu sai vặt vâng lời, vội vã lui ra ngoài.
Ngưu lão phu nhân nhắm mắt, không nói thêm một lời.
Không khí trong phòng như rơi vào trạng thái đông cứng.
Không rõ đã qua bao lâu, cuối cùng Ngưu lão phu nhân mở mắt: “Nhị phu nhân đâu rồi?”
Nha hoàn vội đáp: “Vẫn đang chờ bên ngoài ạ.”
“Vậy thì để bà ta chờ đi, đợi Nhị lão gia về rồi cùng vào.”
Nha hoàn lĩnh mệnh lui ra truyền lời.
Dương thị ngồi trong xe ngựa, sớm đã hiểu ải này không dễ vượt qua, nhưng không ngờ đến mặt Ngưu lão phu nhân cũng chẳng gặp được.
Nghĩ tới ánh mắt kỳ quái của đám hạ nhân lúc đi qua Trường Ninh Đường, lòng Dương thị như trĩu xuống.
Chẳng lẽ lão phu nhân đã biết hết cả rồi?
Suy nghĩ này khiến Dương thị hoảng loạn, tay chân lạnh toát.
“Lão phu nhân đang nghỉ ngơi sao?” Dương thị
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phung-xuan-dong-thien-dich-lieu-diep/2842953/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.