“Ừm.”
Lục Huyền vốn còn định cân nhắc thêm, nhưng chữ “ừm” ấy đã bật thốt ra khỏi miệng.
Nhìn thiếu nữ đôi mắt lập tức cong cong thành trăng non, sắc mặt Lục Huyền hơi sầm lại.
Phùng Tranh thật quá đáng, không những kéo tay áo hắn, còn gọi hắn là “sư huynh”!
Hơn nữa, còn chưa chịu buông!
“Buông tay.” Thiếu niên có phần chê bai, song giọng nói lại chẳng thể lạnh lùng được.
Phùng Tranh lập tức buông ra, tươi cười hỏi:
“Vậy khi nào thì chúng ta hành động?”
Lục Huyền dịch ra xa một chút:
“Vài ngày nữa.”
Ở gần nàng quá, luôn lo nàng sẽ làm ra chuyện gì kỳ quái.
“Vậy ta chờ tin huynh nhé?”
“Ừm.”
“Lục Huyền——”
“Sao vậy?” Lục Huyền bất đắc dĩ hỏi.
Nếu nàng lại đưa ra yêu cầu quá đáng nào nữa, thì dù thế nào hắn cũng không đồng ý đâu.
“Ăn cá khô không?” Phùng Tranh lấy từ túi thơm ra ít cá khô, đưa tới:
“Vị tiêu muối đấy.”
Nhìn thoáng qua miếng cá khô thơm lừng trong tay nàng, thiếu niên mặt mày nghiêm nghị nhận lấy, bỏ vào miệng.
Hai người chia nhau ăn hết cá khô, rồi mỗi người một ngả trở về phủ.
Bạch Lộ thu dọn y phục và đồ lặt vặt mà tiểu thư thay ra, cầm túi thơm rỗng không, trong lòng vô cùng hoảng hốt.
Từ sau khi tiểu thư gặp nạn ở Tiểu Thanh Sơn, nàng đã mất ngủ mấy đêm, vậy mà tiểu thư còn có tâm trạng ăn nhiều cá khô như thế!
Chẳng phải chứng tỏ tiểu thư hoàn toàn không để tâm đến chuyện ấy, sau này muốn đi đâu vẫn cứ đi, rất có thể lại gặp nguy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phung-xuan-dong-thien-dich-lieu-diep/2843057/chuong-162.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.