“Vậy sao.” Phùng Tranh mím môi nhìn thiếu niên gần trong gang tấc, không nhịn được oán trách:
“Vài ngày nay xảy ra không ít chuyện, còn nói là sẽ cùng nhau bàn bạc mà.”
Lời oán trách của thiếu nữ phảng phất sự thân thuộc.
Lục Huyền lộ vẻ áy náy:
“Cũng là trùng hợp thôi.”
“Nhưng nếu là vì làm việc cho Thái tử, cũng chẳng thể trách chàng được.” Phùng Tranh đặt tay lên bậu cửa sổ xe, ngẩng đầu nhìn thiếu niên đang ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa, “Chàng có biết chuyện Ngũ tiểu thư phủ Tướng quân gặp chuyện không?”
Lục Huyền trầm mặc chốc lát, khẽ gật đầu:
“Ta có nghe nói.”
“Ta nghi chuyện đó vẫn liên quan đến Kim Thủy Hà.” Vì quanh quất có người, Phùng Tranh hạ giọng xuống thấp.
Lục Huyền quét mắt nhìn quanh, khẽ nhắc nhở:
“Nơi này lắm tai nhiều mắt, đợi lúc thuận tiện rồi nói.”
“Được.” Ánh mắt Phùng Tranh rơi lên con ngựa đỏ sậm mà Lục Huyền đang cưỡi, cười khanh khách hỏi:
“Lục Huyền, trước đây chàng chẳng phải luôn cưỡi con ngựa đen sao, sao hôm nay lại đổi sang ngựa đỏ rồi?”
Lục Huyền cúi mắt nhìn con ngựa đỏ sậm lông bóng mượt dưới thân.
Ngựa dường như biết chủ nhân đang nhìn mình, khẽ hất đầu lên một cái.
“Tiểu Hắc dạo này không được khỏe, để nó ở nhà dưỡng thương.”
Phùng Tranh ngắm nghía con ngựa đỏ sậm, thuận miệng hỏi:
“Vậy nó tên là gì?”
“Nó tên là Hạ Quang.” Lục Huyền vỗ nhẹ lên đầu ngựa.
“Tên thật dễ nghe.”
Lục Huyền khẽ cười, nói:
“Có gì cần nói đợi đến dịch quán rồi hãy bàn, sắp ra khỏi thành rồi.”
Phùng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phung-xuan-dong-thien-dich-lieu-diep/2847836/chuong-355.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.